Mộc Miên thương nhớ – Tản văn Dương Hồng Kông

Đôi khi em muốn thổ lộ điều gì đó với anh trong những khoảng thời gian ít ỏi mà chúng ta ở bên nhau… Em sợ cảm giác không có anh trong những tháng ngày dài vô tận như cây Mộc Miên đứng một mình, dội…

Đọc Thêm

Làm sao để chung thuỷ với một người…? – Tác giả Tâm Hiểu Thương

Làm sao để chung thuỷ với một người… Tình yêu đến thực sự tồn tại khi cả hai đối mặt với những khó khăn, thử thách và đau khổ. Em muốn bình yên thì phải trải qua giông bão. Em muốn hạnh phúc…

Đọc Thêm

Không bỏ Tết được đâu!

Chỉ còn vài ngày nữa là Tết rồi, Hà Nội dường như đã vội vàng lắm những ngày cuối cùng của năm, người người ai nấy đều tất tả ngược xuôi với những kế hoạch của riêng mình. 34 tuổi – chạm cái…

Đọc Thêm

Trống rỗng – Tản văn Girldeaf

Có lẽ rằng con người càng lớn thì càng nhiều bí mật. Có những bí mật không thể nói thành lời. Chỉ biết chôn cất nó trong lòng. Có những nỗi lòng không biết than khóc cùng ai. Đôi khi cần một ai đó để nói ra nỗi…

Đọc Thêm

Màu áo của mẹ – Tản văn Hoàng Huy

Hôm nay bầu trời trong, nắng trong lòng tôi cũng nguội lạnh. Tôi lang thang, bước dạo trên con đường mà ngày xưa mẹ dẫn tôi đi học. Con đường đất đỏ vẫn không thay đổi gì nhiều, nó vẫn vậy, hai bên vẫn là hàng…

Đọc Thêm

Mấy cái đùm bọc của mẹ – Tản văn Danh Thắng

Mọi người có nhìn thấy cái túi đen đen kia không? Đố mọi người trong đó có gì đấy? Hờ hờ, lắm lúc tôi cũng chẳng biết trong ấy có gì đâu, mẹ cho thì cầm đi thôi. Có khi là…

Đọc Thêm

Lặng lẽ yêu thương- Tản Văn Phương Thùy

Sài Gòn những ngày cuối năm thật bình lặng. Gió hờ hững thổi vắt vẻo trên những tán cây già cỗi. Có chút giá lạnh lơ lửng, ôm choàng lấy những con người của thành phố này. Đơn độc trên một chuyến buýt dài, tựa đầu vào khung…

Đọc Thêm

Cái bếp củi của bà tôi – Tản văn Nguyễn Danh Thắng

  Cái bếp củi của bà tôi. Ảnh mạng Chả gì sướng bằng kiếm được bắp ngô, củ khoai rồi dui vào bếp, háo hức chờ từng phút cho nó chín, hạnh phúc với cả những miếng khoai đen sì rồi nỗi thất vọng tràn trề khi khoa…

Đọc Thêm

Về nhà đi con – Tản văn Girldeaf

Noel xa xứ. Ảnh internet Dưới ánh đèn hắt hiu, dưới ánh trăng tỏ và ngàn vì sao, con nhớ thằng cu Tý, bé Nhi, thằng Đăng, và mấy đứa trong xóm hay tập tụ lại chơi những trò chơi dân gian. Cả những đêm lạnh buốt ngồi…

Đọc Thêm

Những quả cà muối đắt nhất trên đời – Tản văn Nguyễn Danh Thắng

Mấy quả Cà muối suy cho cùng thì ăn nhiều cũng chẳng tốt lắm, cơ mà dường như đã là một hương vị không thể thiếu ở làng quê Bắc Bộ Việt Nam. Có những thời điểm, người ta đã coi đây là một món ăn…

Đọc Thêm

Ngoài vòng tay ba, là bão tố! – Tản văn Nguyễn Thị Thảo My

Bàn tay kia, nâng niu con hai mấy năm trời, đã bắt đầu dần chai sạm và thô ráp mà con không biết. Con thì chỉ biết mãi mê với chuyện học, chuyện làm, chuyện bạn, chuyện bè. Con biết ba mẹ buồn chứ. Nhưng con…

Đọc Thêm

Nút thắt phần 1- Tản văn Girldeaf

Có một số cô gái thực sự rất ngốc. Vì người ta mà si tâm tuyệt đối, vì người ta mà không màng đến buồn vui của chính mình. Thậm chí, nước mắt trên mi cũng là vì người ta mà rơi xuống, nụ cười trên…

Đọc Thêm

Sài Gòn trong tôi – Tản văn Khởi Tâm

Tháng Năm, thành phố như vừa cởi bỏ lớp áo choàng cũ của tháng Tư, Sài Gòn tưởng chừng chìm đắm trong cái tiết trời hanh khô đến ngột ngạt, cuối cùng đã có thể vực dậy bằng những căn mưa đầu hạ. Và rồi, khi…

Đọc Thêm

Mưa và những tâm sự – Tản văn Lê Kathy

Cứ mỗi bận nhìn cơn mưa chợt đến chợt đi, tôi lại cảm thấy mình như trút đi những muộn phiền trong lòng, không chút suy tư, không chút lo lắng, nhắm mắt lại bất giác cảm thấy mình như đang hòa quyện cùng…

Đọc Thêm

Do tôi cô độc hay xã hội quá ồn ào? – Tản văn Tầm Nhiên

Là tôi không phù hợp với xã hội này hay xã hội không chứa chấp tôi. Là do tôi cô độc hay xã hội này quá ồn ào, nên chẳng thuộc về nhau? Hết kỳ nghỉ lễ, tôi lê bước xách va li trở…

Đọc Thêm

Có một thời ta 17 tuổi – Tản văn Duy Micheal Ballack

Điều mà ta hối hận nhất trong cuộc đời này có lẽ là đã bỏ lỡ mùa hè năm ấy, khi lời tỏ tình với bạn mãi không thốt ra thành lời rồi đành mặc số phận đưa ta và bạn xa nhau, xa mãi… Tình cảm yêu…

Đọc Thêm

Chuyện cũ, người cũ chỉ là quá khứ đã từng – Tản văn Tầm Nhiên

Hờ hững lướt nhìn những dòng tin nhắn cũ, nước mắt rưng rưng lòng đầy quặn thắt, nhẹ tay gõ dòng tin nhắn gửi anh “mình chia tay đi”. Tôi ngày đó đã phải rất dũng cảm để gõ những dòng chữ ấy, biết là sẽ đau thương…

Đọc Thêm

Kỉ niệm mùa sim – Tản văn Cúc Hoa

Những buổi chiều trên đồi sim vi vút gió lào nắng lửa mà rộn rã tiếng nói cười. Những gương mặt trẻ thơ đẫm mồ hôi đỏ bừng sắc nắng, những khuôn miệng cười tím rịm màu sim chín ấy đã trở thành kỷ niệm tuổi…

Đọc Thêm

Lục bình trôi theo mùa cũ – Tản văn Dương Hồng Kông

Chiều nay, khi những vạt nắng cuối ngày tắt ngọt, tôi nắm tay Bác, người phụ nữ mang nặng mối tình hoài niệm. Một điều thôi, người lính hi sinh vì Tổ Quốc có bao giờ hiểu được, biết bao người phụ nữ như thế đã…

Đọc Thêm

Xe hỏng thì sửa, tình tan rồi có quay lại được không? – Tản văn Minh Nhựt

“Xe hỏng thì sửa, tình tan rồi có quay lại được không?” Đó là câu hỏi mà tôi luôn hỏi chính mình trong mối quan hệ nào đó. Khi yêu ai cũng muốn mình hạnh phúc, tìm được người phù hợp và định hướng xa hơn. Nhưng yêu…

Đọc Thêm

Thư gửi anh – Tản văn Tầm Nhiên

Anh có còn nhớ Hà Nội của những năm trước, có anh có em trên con phố quen thuộc, chúng mình cùng dắt tay nhau la cà nơi này nơi kia. Những ngày đó thật tuyệt, có anh em chẳng lo nghĩ gì nhiều, những bộn…

Đọc Thêm

Hà Nội mùa covid 19 – Tản văn Tầm Nhiên

Hà Nội trong anh là gì? Đã bao lâu rồi anh chưa về Hà Nội, đợt dịch này em xa Hà Nội lâu hơn không tưởng, một nỗi nhớ man mác đượm buồm khi hồi tưởng lại những kỷ niệm cũ, một tình yêu da diết…

Đọc Thêm

Sài Gòn chiều mưa.! – Tản văn Nguyễn Hòa Bình

Sài Gòn vẫn vậy, vẫn níu giữ bước chân người xa lạ. Cái hào hoa, cái cao sang chất ngất nhưng vẫn có những điều bình dị làm ấm lòng người đi. Con phố chìm trong làn nước nhưng sáng mai thôi…

Đọc Thêm

Tự tình cùng tháng Tám – Tản văn Hồng Minh

Tháng Tám về, người ta chờ đợi những cuộc hẹn hò bên quán cà phê nhỏ với những câu chuyện vu vơ trong tiếng lá vàng rơi nhẹ trên đường phố. Tiếng dương cầm vọng lại bên ô cửa làm cho trái tim ta như thêm…

Đọc Thêm

Vội yêu – Truyện ngắn Nguyễn Phương Thuỳ

Vết cũ chưa lành, vết mới chồng lên, cả hai cùng rỉ máu. Hụt một nhịp thở, quả là khó chịu. Chuyện tình ngắn hạn không đồng nghĩa với vết thương bớt sâu. Không phải không yêu, chỉ là chưa kịp cảm nhận tình yêu đó.

Đọc Thêm

Sống chung với cô đơn – Tản văn Tầm Nhiên

Có ai đó từng hỏi tôi, nghĩ thế nào nếu chung sống với cô đơn suốt đời hay chưa? Tôi lắc đầu sau đó lại gật đầu. Lắc đầu bởi vì tôi thực sự chưa từng nghĩ tới chuyện cả…

Đọc Thêm

Câu chuyện của tuổi đôi mươi – Tản văn Tầm Nhiên

Năm lên lớp 12, tôi dành hoàn toàn thời gian có việc học, việc ôn thi đại học. Cũng như những năm tháng qua, vẫn là nỗ lực, vẫn là cố gắng,… Nhưng kết quả đạt được luôn đi ngược lại với con số đích đáng sau mỗi…

Đọc Thêm

Những điều bình dị – Tản văn của Hạ Đỏ

Trên chuyến xe sớm, vắng khách nhưng tôi chọn hàng ghế cuối cùng cho mình cạnh ô cửa kính, mặc dù có người đã từng nói với tôi: “Đừng ngồi cạnh cửa kính mà nhìn ra ngoài dễ say xe”, và cũng có lẽ từ đó…

Đọc Thêm

Người dự bị đáng thương hay kẻ có người dự bị đáng trách? – Tản văn Tầm Nhiên

Có người từng nói với em nếu thấy đau lòng quá thì chia tay, nhưng rất nhiều thành phần “dự bị” chỉ khi nào gom góp đủ thất vọng cuối cùng biến thành tuyệt vọng mới cam lòng rời đi. Em ước gì em cũng giống…

Đọc Thêm

Tháng 6 nhớ thương – Tản văn của Ngữ Hoa

Ta đã đi qua năm mùa hoa Hà Nội, đã được hòa mình vào sắc đào e ấp, dịu nhẹ khi xuân về, đã từng vui sướng đến ngỡ ngàng khi sớm mai thức dậy, hoa sưa rụng trắng một khoảng trời,…

Đọc Thêm

Trái tim đau – Tùy bút của Hòa Bình Nguyễn

– Em về đây! Tạm biệt. Huệ đứng dậy, cách mà nàng đứng lên kết thúc cuộc gặp gỡ sau 23 năm gặp lại khiến hắn chột dạ. Nàng vẫn thế quyết đoán, làm…

Đọc Thêm

Mưa thủy tinh – tản văn của San San

Gửi anh của những ngày xưa cũ! Sài Gòn lại mưa rồi anh. Cây cỏ ven đường nghiêng ngả, mặc cho gió đẩy đưa. Chỉ có những toà nhà chọc trời đứng đó sừng…

Đọc Thêm

Huế – Tình yêu và nỗi nhớ – Tản văn Gi

Tôi đã yêu Huế qua những câu văn và những vần thơ trong trang sách, và bây giờ ngoài tình yêu tôi dành cho mảnh đất nơi đây thì Huế còn khiến người ta day dứt mãi không thôi. Day dứt về cái vẻ…

Đọc Thêm

Xin đừng làm mùa hạ! – tản văn của Tôm Hùm

Cơn mưa rào từ đâu bất chợt kéo đến. Mưa xối xả như thác đổ. Em chẳng mang dù, cũng chẳng chạy trốn, cứ thế đứng ở giữa trời mặc cho những hạt mưa nặng trĩu rơi chan chát vào khuôn mặt…

Đọc Thêm

Sài Gòn trong tôi – Tản văn Lê Kathy

Tôi đang hòa mình vào sự xa xăm ấy của Thành phố, bất giác đâu đó một bản nhạc vang lên, âm thanh sâu lắng chậm dãi dường như đang hòa vào với không trung. Sài Gòn về đêm thật đẹp, làm cho tôi…

Đọc Thêm

Quý khách xuống xe vui lòng ra cửa sau – Tản văn Vọng Tịch

Mặt Trời cũng chỉ có thể chiếu sáng được một nửa Trái Đất, nửa còn lại phải học cách tồn tại trong bóng tối cho đến khi Mặt Trời lại hướng về phía mình. Có thể chỉ vài khắc nữa thôi, Mặt Trời sẽ lại đến,…

Đọc Thêm

Cây Lộc Vừng – Tản văn Lê Kathy

Cái nắng gay gắt đầu hạ ấy xuyên qua từng những tán lá, gió mơn man như tha thiết mời gọi. Có một mùi hương thoang thoảng bay qua làm tôi hít hà, một mùi thơm gì nhỉ, nghe rất quen thân thương…

Đọc Thêm

Góc sân và khoảng trời – Tản văn Hồng Minh

  Hồi còn bé, tôi thường dậy rất sớm, việc đầu tiên là chạy ra phía cửa bên hông nhà, nơi mở ra một khoảng sân rộng. Nhà tôi ở đầu thôn, hồi ấy, nhà cửa chưa nhiều, phía khoảng sân ấy nhìn về phía đông,…

Đọc Thêm

Chúng ta rồi sẽ hạnh phúc phải không? – Tản văn Thu Thu

Tôi trân trọng quá khứ, ngay cả việc ở đó tôi là tội đồ đáng trách. Bởi kẻ xấu nào cũng có tương lai. Sẽ chẳng bao giờ sai từ những điều từng trải. Như thể tôi dùng hết sự dịu dàng của mình để lễ…

Đọc Thêm

Đám trẻ và người bạn trong tưởng tượng!

Ánh trăng vàng khẽ lướt nhẹ trên khóm tre đầu làng, gió mơn man thổi là là trên những tán cây nghe xào xạc đến khó chịu lạ thường. Thứ âm thanh gây cảm giác nôn nao, kỳ lạ trong lòng người.

Đọc Thêm

Tím cả tháng 5 – tản văn của Hồng Minh

Trên phố chiều nay, giữa những giọt nắng thánh thót nhảy nhót của những ngày tháng Năm, tôi bỗng thấy những nụ hoa tim tím mùa hè le lói trên những cành cao của hàng bằng lăng lặng lẽ nép mình ven…

Đọc Thêm

Lối sống đẹp là cách để con người xích lại gần nhau

Nhà thơ Thơ Tố Hữu từng viết: “Ôi sống đẹp là thế nào hỡi bạn?” Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng từng một lần trăn trở về lối sống của mình. Bởi con người luôn khát khao hoàn thiện mình và…

Đọc Thêm

Lớp học giữa đồng xa – Tản văn của Hồng Minh

Ước mơ! Ngày bé, tôi nghĩ đến nó rất nhiều, nhưng thực hiện được thì rất ít vì những ước mơ của tôi, vừa không rõ ràng, lại rất viển vông. Tôi mơ mình lạc vào thế giới cổ tích, được gặp…

Đọc Thêm

Giữa trinh tiết và một người đàn bà cũ thì tôi chọn đàn bà cũ!

Tôi chọn đàn bà đã cũ dù họ chẳng còn vẹn nguyên, tâm hồn của họ nhiều khi cũng “rách nát”, con tim thì chai sạn nhưng chưa bao giờ gục ngã với cuộc đời .

Đọc Thêm

Tháng tư mùa của hoa loa kèn trắng – Tản văn Thanh Thủy

Như một dòng chảy miên man chẳng biết vô tình hay hữu ý của tạo hóa, ta tạm bỏ quên tháng ba ảm đạm với những cơn mưa phùn lất phất, cái rét nàng Bân đôi lúc làm run rẩy làn môi. Ta đón chào tháng tư –…

Đọc Thêm

Xách giỏ đi chợ – Tản văn Nguyễn Hồng Minh

Cái giỏ đã gắn bó với cái “nghiệp” nội trợ trong gia đình của bao nhiêu người phụ nữ như mẹ tôi từ bao đời. Và bên trong cái giỏ đơn sơ ấy còn chứa đựng cả cái nết đảm đang, chăm chỉ, chịu thương chịu…

Đọc Thêm

Tôi từng là tất cả của một ai đó – Tản văn Nguyễn Hương

Cậu giống như một người thầy biến một đứa chả biết gì bỗng trở nên đa năng, nấu nướng, may vá, thêu thùa, biết luôn cả những tài lẻ. Những bài học đầu tiên của cậu dạy tôi, lại chưa từng nhắc…

Đọc Thêm