“Hoa hướng dương lại nở” – Lời bố dặn con sẽ mãi khắc ghi – Tản văn Phạm Văn Cương


“Con phải cố gắng sống thật mạnh mẽ khi không có bố ở bên cạnh để còn lo cho mẹ và gia đình của con sau này. Trong công việc phải luôn kiên định, rèn luyện tốt, kỷ luật nghiêm, phải thật cố gắng trên con đường binh nghiệp mà bố mẹ đã tin tưởng, phải phấn đấu nỗ lực để xứng đáng với danh hiệu “Bộ đội Cụ Hồ”. Hãy là bông hoa hướng dương, luôn hướng về phía trước, đừng bao giờ cúi đầu trước mọi khó khăn con nhé!”

Thấm thoát thời gian trôi qua, đã gần một năm chưa về phép thăm gia đình, cũng như chuẩn bị tròn một năm bố tôi qua đời do căn bệnh suy thận. Vào tiết trời tháng Năm nắng oi ả trên mảnh đất miền trung khô cằn cứ ngỡ như dịp về phép hàng năm để thăm gia đình. Ấy thế mà thật bất ngờ, điều mà tôi không nghĩ tới, tôi đã mất đi người bố mà tôi hết lòng thương yêu.

Sinh ra trong một gia đình thuần nông, chứng kiến cảnh bố mẹ thức khuya dậy sớm lo việc đồng áng không còn xa lạ đối với tuổi thơ của mỗi chúng ta. Xuất phát thành phần gia đình là nông dân nhưng bản thân tôi lại không phải làm bất cứ việc gì. Khi tôi lên 4 tuổi, vì muốn con cái được ăn học tử tế, có điều kiện phát triển như bao nhà khác, mẹ tôi đã quyết định tạm xa bố con tôi vài năm để đi xuất khẩu lao động. Và cũng từng ấy năm, đáng ra như bao đứa trẻ khác tôi được sống trong tình thương của cha mẹ nhưng tôi chỉ nhận được tình thương của bố, cũng chính ở với bố từ nhỏ tôi đã học được cách cứng rắn, độc lập như ông.

Là một công an viên, việc bố tôi đi sớm về muộn hay có nhưng đêm do yêu cầu nhiệm vụ nửa đêm dậy để đi làm đến sáng cũng thành cái mà tôi dần quen. Nếu biết hôm đó đi làm cả ngày thì bố tôi lại gửi tôi ở nhà bà ngoại, hay các bác trong gia đình nhờ trông hộ. Chính vì thế, cái chuyện mở mắt ra không thấy bố ngủ cùng cũng thường xuyên xảy ra. Do tính chất công việc, mẹ thường xuyên vắng nhà nên việc tôi có thêm đứa em cũng là niềm mơ ước của tôi đến giờ không bao giờ tôi có được, tuổi thơ cứ vậy lớn lên theo năm tháng. Rồi cho tới khi tôi chuẩn bị bước vào kỳ thi đại học, thiết nghĩ trong suy nghĩ của nhiều người, nếu bố làm công an thì gia đình có một đứa con duy nhất chắc chắn nó sẽ nối nghiệp ba. Nhưng không dưới sự định hướng của mẹ và mọi người trong gia đình, tôi lại quyết định thi vào một trường quân đội.

Những ngày tháng ôn thi vất vả, tôi nhận thấy rõ tình thương mà bố tôi dành cho tôi. Vốn dĩ là công an nên việc xem thời sự và các chương trình công an đều được ông rất yêu thích, tuy nhiên để thực hiện ước mơ của con mà trong những ngày tháng ôn thi đó, việc gác lại các chương trình để con có thời gian yên tĩnh tập trung học bài là đủ hiểu bố tôi đặt niềm tin vào tôi như thế nào. Và không kỳ vọng công lao của bố mẹ cùng mọi người tôi đã thi đỗ vào trường Sĩ quan Chính trị với số điểm 22,5 điểm. Tôi còn nhớ mãi ngày ấy! Ngày mà tôi thông báo kết quả cũng là ngày tôi thấy trong mắt bố mẹ tôi sự hạnh phúc, ông ôm trầm lấy tôi khóc oà ướt cả một bên áo và sau đó đi lấy điện thoại gọi khoe với gia đình và đồng nghiệp của ông. Quãng thời gian chuẩn bị nhập học cũng là khoảng thời gian bố tôi dành thời gian cho tôi, sợ tôi bước vào môi trường quân đội không quen với chế độ nền nếp, chính vì thế việc tôi phải dậy sớm chạy bộ, hay cùng ông thể thao mỗi buổi chiều trở thành sợi dây gắn kết tôi và bố tôi nhiều hơn.

Còn nhớ, trước khi nhập học bố tôi cứ đau đáu, trăn trở “để được dẫn con đi nhập học”, nhưng dưới sự cương quyết của mẹ thế là ông phải nhường mẹ đưa tôi đi trong sự tiếc nuối. Ngày tôi và mẹ lên đường ra Bắc Ninh nhập học, tôi còn nhớ 3 giờ sáng bố tôi đã dậy chuẩn bị đồ ăn sáng để mẹ con tôi còn ăn cho kịp giờ lên xe. Trước khoảng thời gian chờ đợi xe là khoảng thời gian tôi phải nghe những lời dặn dò, chỉ bảo của bố. Mỗi khi nhìn tôi với khuôn mặt hồn nhiên, vô tư những giọt nước mắt của bố lại ướt nhẹp hai bên tay áo, cái ôm thật chặt và câu nói “Cố gắng lên con trai của bố” trước phút lên xe cùng mẹ, hình ảnh ấy cho đến giờ tôi mãi không thể nào quên được.

Những ngày tháng học tập, rèn luyện tạo nguồn sáu tháng tại Trường Sĩ quan Lục quân 1 hay về học tập tại Trường Sĩ quan Chính trị, cứ mỗi khi có thời gian rảnh là tôi lại tranh thủ thời gian đó gọi điện tâm sự cùng bố mẹ. Đặc biệt tôi nói chuyện với bố nhiều hơn, tất cả những câu chuyện hay những lời căn dặn đều được bố con tôi gói ghém trong vài phút ngắn ngủi của những ngày nghỉ cuối tuần ấy. Khi tốt nghiệp ra trường, theo sự điều động của tổ chức, tôi nhận quyết định về Quân đoàn 3 công tác, đi làm xa nhà gần một nghìn cây số cũng là lúc tôi thấy được giá trị của gia đình và tình cảm của bố luôn dành cho tôi. Những cuộc gọi bất ngờ khi tôi không thường xuyên gọi về nhà được bố tôi nhắc nhở và chỉ triết gay gắt, qua đó cũng hiểu bố tôi luôn lo lắng cho tôi thế nào. Cứ mỗi lần chuẩn bị về phép, việc thông báo trước cho bố tôi khiến ông luôn vui sướng, việc đứng ở trước cửa nhà đón con hay tự tay vào bếp nấu món và tôi thích ăn được ông hào hứng chuẩn bị như cái ông muốn dành cho tôi mỗi khi xa nhà.

Cũng đã gần ba năm ra trường, do đặc thù công việc nên việc về nhà nghỉ phép với tôi cũng đếm trên đầu ngón tay, nhưng rồi khác với lần về phép trước được sự chuẩn bị chu đáo lần, lần về phép vào dịp tháng tháng Năm năm 2021 là cuộc gọi của mẹ và mọi người khi bố tôi nhập viện do căn bệnh suy thận diễn biến nặng. Trở về quê không phải cảnh những cái ôm của bố đợi trước hay mùi thơm của thức ăn do ông nấu sẵn chờ tôi về mà lần này là hình ảnh bố tôi nằm trên giường bệnh với chiếc máy lọc thận và mùi thuốc mê quanh căn phòng bệnh xa lạ. Khoảng thời gian năm ngày trước khi nhập viện đến khi bố tôi qua đời là những câu chuyện, những lời dặn dò tận đáy lòng của bố nói với tôi, vốn dĩ tôi luôn có một niềm tin bố tôi sẽ nhanh khỏi bệnh và về nhà cùng tôi và mẹ. Nhưng không! Khoảng thời gian ngắn ngủi đó chính là khoảng thời gian bố tôi ở bên tôi mà cho đến bây giờ tôi sẽ không bao giờ có lại được.

Và cũng đã gần một năm ngày mất của bố tôi, những câu dặn dò cuối lúc bố nằm trên giường bệnh đã in hẳn trong tim tôi: “Con phải cố gắng sống thật mạnh mẽ khi không có bố ở bên cạnh để còn lo cho mẹ và gia đình của con sau này. Trong công việc phải luôn kiên định, rèn luyện tốt, kỷ luật nghiêm, phải thật cố gắng trên con đường binh nghiệp mà bố mẹ đã tin tưởng, phải phấn đấu nỗ lực để xứng đáng với danh hiệu “Bộ đội Cụ Hồ”. Hãy là bông hoa hướng dương, luôn hướng về phía trước, đừng bao giờ cúi đầu trước mọi khó khăn con nhé! Con luôn là niềm tin của bố mẹ và gia đình, bố sẽ luôn phù hộ và che chở cho con. Giọt nước mắt của bố lại rơi, và cứ thế bố ngủ thiếp đi bàn tay ấp áp khi đó vẫn nắm chặt lấy tay tôi.

Cảm ơn bố đã sinh ra con, ở nơi xa đó bố hãy yên nghỉ bố nhé. Con sẽ mãi là đứa con ngoan của bố, lời bố dặn con sẽ cố gắng thực hiện. Còn một tuần nữa là đến ngày giỗ bố, cây hoa hướng dương bố tôi trồng ngày nào lại nở, từng cánh hoa đua nhau hướng về ánh mặt trời. Tôi biết rằng, ở trên cao, nơi xa ấy, bố sẽ luôn dõi theo tôi, như ánh mặt trời tỏa sáng chỉ đường cho đứa con nhỏ bé của mình.

Tác giảPhạm Văn Cương

Bình Luận

© Các tác phẩm sáng tác được xuất bản đều được bảo hộ bản quyền trong phạm vi hoạt động của CAYBUTTRE.VN, và đăng ký tác quyền DMCA. Đề nghị không sao chép, đăng tải, sử dụng lại những tác phẩm đó nếu không có sự cho phép bằng văn bản của chúng tôi. Trong trường hợp phát hiện ra các tác phẩm  đã xuất bản có dấu hiệu vi phạm về bản quyền, hãy liên hệ với đội ngũ Quản trị viên - Biên tập viên của chúng tôi và xin thông báo qua hòm thư info.caybuttre@gmail.com hoặc gọi đến Hotline: 0918.901.280 để xử lý vi phạm. CBT là một hoạt động cộng đồng, phi thương mại, bạn cũng có thể tham gia  Donate hoặc dành tặng cà phê cho CBT tại đây. để giúp CBT có thêm khả năng phát triển trong thời gian tới. Xin trân trọng!
CÓ THỂ BẠN ĐANG TÌM
Danh sách thành viên Giới thiệu chung Quy định hoạt động
Các câu hỏi/đáp về CBT Trang vàng Cộng đồng Tìm hiểu về thẻ thành viên

0 Comments

Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.

Mệt mỏi rồi thì về nhà nhé con Nơi cha mẹ vẫn mỏi mòn mong ngóng Mặc bề bộn cứ duềnh lên cuộn sóng Tạm gác sau lưng...
 Nhà văn mê bóng đá thì nhiều, nhưng ngược lại, bóng đá đã sản sinh ra bao nhiêu nhà văn? Bóng đá đã nhận được sự ủng...
Anh đã bật cười khi em kể về một loài cây biết cam chịu thích nghi Hình như anh không quan tâm đến những điều em n...
“Không ai có thể hiểu những đau khổ, hay nỗi kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, nếu người đó không hiểu trái tim c...
Mẹ qua rồi cái thuở tuổi đôi mươi Nên hiểu thấu những điều con đang nghĩ Mẹ hy vọng con thật nhiều lí trí Biết đúng...
Dù từng có mâu thuẫn trong quá khứ, Elon Musk không tiếc lời khen Stephen King là “một trong những người sáng t...
Thực hiện các Quy định hoạt động của Cộng đồng Cây Bút Trẻ Việt Nam, từ ngày 17/11/2022 thực hiện việc áp dụng quy chế xử phạt vi phạm, khai trừ thành viên, cụ thể như sau: Khai trừ tư cách thành v...
Các bạn thân mến! Không nhất thiết cứ phải là 20/10, 8/3 hay bất kỳ một ngày lễ nào khác, mà trong cuộc sống mỗi ngày của chúng ta, luôn có những người phụ nữ đặc biệt. Có những người phụ nữ, họ đ...
“Không ai có thể hiểu những đau khổ, hay nỗi kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, nếu người đó không hiểu trái tim của một người mẹ. – Marie Antoinette” Đã bao giờ, trong cuộc sống của các ...
Cảm ơn đời đã cho con làm con của mẹ!
Chị tôi bỗng chốc quay sang nói với bố mẹ rằng:”chủ nhật này con lai bố mẹ sang quán cắt tóc để ...
Cảm ơn mẹ, Thiên Thần của con!
Tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê Hà Tĩnh thân thương. Con người nơi đây hiền lành, thật thà...
Tôi đã từng nghĩ xấu cho Mẹ!
Đã có lúc, hàng loạt những suy nghĩ tiêu cực khác về mẹ xuất hiện trong đầu tôi, tôi cảm thấy ho...
Vì có mẹ ở bên!
Gục mặt xuống bàn học. Tôi muốn thiếp ngay đi. Ngày hôm nay sao mà dài đến thế? Năm nay tôi lê...
Người phụ nữ “thép”!
“Ngoài kia thế giới bao la rộng lớn. Còn thế giới của mẹ chính là con…”  (Trích “Ước mơ của...
Mẹ tôi!
“Ôm con đếm sao trên trời, đếm hoài không hết một đời long đong.” – Tôi đã nhiều lần được ...
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tác giả - Tác phẩm , Thông tin - Kiến thức , Tin tức
Thứ Hai, Tháng Mười Hai 05, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 03, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Hai 02, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười Một 29, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 28, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười Một 22, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 CÂY BÚT TRẺ Tản văn
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Một 18, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 14, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 12, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Tản văn
Thứ Bảy, Tháng Mười 22, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười 19, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tác giả - Tác phẩm , Thông tin - Kiến thức
Thứ Hai, Tháng Mười 17, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười 11, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 10, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười 05, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 03, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 03, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười 02, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tản văn
Thứ Năm, Tháng Chín 22, 2022 BTV Huyền Trang Thơ
Thứ Ba, Tháng Chín 20, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Bảy, Tháng Chín 17, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ