Tôi – màu xanh lá và những ấm áp yêu thương!


Từ bữa cuộc thi Cây Bút Trẻ trong tôi lần 2 diễn ra, tôi chưa biết mình sẽ viết gì. Cho đến khi, anh Trương Hoài Phong chọn truyện ngắn “Những mùa xưa cũ” của tôi đã được đăng trên Website Cây Bút Trẻ để chuyển thể đọc và phát trên kênh Youtube của anh ấy thì trong đầu tôi con chữ cứ nhảy nhót, buộc tôi phải viết ra và gửi đi ngay.

Không phải vì tôi muốn khoe ra, mà vì tôi quá xúc động, tôi thật sự tự hào khi nghe đoạn anh Trương Hoài Phong đã giới thiệu – tôi – chính là một Biên tập viên của Cộng đồng Cây Bút Trẻ – Giữ tuổi trẻ trong từng câu chữ.

Quả thật, nếu bây giờ cậu Xuân Thời, Bùi Hiệp hay em Trần Khánh Linh và cả Tôm Hùm cùng cả nhà Cây Bút Trẻ hỏi tôi đã biết ngôi nhà Cây Bút Trẻ khi nào, thì tôi không trả lời được.

Tôi chỉ biết rằng, từ khi tôi biết Xuân Thời, Trà Dân thông qua một cuộc thi viết thì tôi đã thích, đã mến và thương ngôi nhà chung màu xanh lá này như cái cách tôi đã đến với niềm khát khao con chữ, với đam mê trong từng sáng tác…

Tôi biết Facebook năm 2013, có lẽ cũng còn chậm so với nhiều người. Rồi tôi bắt đầu viết. Ban đầu tôi viết vài ba chữ, đôi ba dòng ngắn ngắn không phải là tản văn, cũng không giống tâm sự, càng không phải là truyện ngắn.

Tôi viết ra những suy nghĩ, tâm sự, xúc cảm của chính mình.

Rồi tôi chọn đăng Facebook, vì tôi ít có bạn, và hơn hết là tôi có quá nhiều tâm sự, nhiều áp lực phải giải tỏa, phải viết ra, nếu không, lúc đó tôi sẽ không tài nào có thể vượt qua những nỗi niềm chua chát, cay đắng, khô khốc và cay mắt do cuộc sống mang lại.

Và Facebook trở thành bạn của tôi từ lúc nào cũng không rõ ngày tháng. Nhưng, viết bằng con chữ văn xuôi thì người thân, bạn bè của tôi lại đọc rất rõ những bất trắc, trục trặc hay cả những nỗi buồn, đau khổ tôi đã có. Tôi không thích vậy, vì tôi không muốn ai bận tâm quá nhiều về điều đó, càng không muốn những người quan tâm, lo lắng cho mình lại bận lòng, phiền toái hay lo nghĩ về mình.

Tác giả Hương Tràm – Admin – BTV website CBT

Tôi tập tành làm thơ. Thơ thì có vẻ khó hiểu hơn, người viết thường nén cảm xúc, cô đặc cảm xúc vào trong từng hình ảnh, ngôn từ và người xem Facebook cũng thường vội lướt ngang thơ, chẳng thích đọc cho mấy.

Với tôi, cách nghĩ đó đã là một kỳ tích.

Tôi nhớ, tôi viết nhiều lắm. Những tháng ngày đó, thơ của riêng tôi, từng sáng tác của riêng tôi chất đầy Zalo, đầy Facebook, sổ tay, máy tính… Để rồi, cũng có những hôm tôi mon men tìm đến những trang, nhóm thơ văn để gia nhập, để đăng sáng tác, để chia sẻ và khích lệ mình sáng tác. Bởi, ngày nào tôi có viết, có tác phẩm ra đời là ngày đó tôi biết, tôi cảm nhận được mình còn sống, còn cảm xúc…

Kết quả, tôi sinh hoạt ở một vài nhóm, nhưng, dần dà tôi phát hiện bản thân mình ngột ngạt và bức bối khi viết…

Cuộc sống của tôi trong những thời điểm đó luôn bị choáng ngợp và bao trùm trong sự nghèo túng, khó khăn, chật vật, có khi phải chạy ăn từng bữa, chạy tiền học con, chạy xoay sở để có đủ khả năng nuôi sống ba mẹ con.

Thì thời giờ đâu mà bày đặt thơ với thẩn. Có khi, tôi cũng tham lam tự nhủ và nghĩ rằng, tôi viết gởi báo, gởi chỗ này chỗ khác để có vài trăm ngàn nhuận bút để mà mua thêm vài ba ký gạo, mua vài ba cái trứng cải thiện bữa ăn cho mấy mẹ con.

Song, hơn ai hết, tôi biết rằng, ý nghĩa của văn chương không thể phục vụ riêng cho suy nghĩ làm giàu hay kiếm tiền, mà hơn hết, với tôi văn chương cũng chỉ là một cuộc dạo chơi, có thời gian ghé ngang qua, không thì giờ rỗi rảnh thì buông bỏ. Nên những tin nhắn đòi tiền, hối thúc đóng phí, những cuộc gạt gẫm in thơ từ câu lạc bộ hay đâu đó bay về đã làm cho tôi mất dần cảm xúc, nếu không nói là chai sạn và đâm ra ít sáng tác, ít đăng bài và lơ là sinh hoạt…

Lúc ấy, tôi thi thoảng có được những bài đăng ở Cây Bút Trẻ do chính cậu Xuân Thời, và cô em gái đáng yêu Trà Dân đọc bài, duyệt bài. Có hôm nhận được mail rất khuya, điều này đã làm cho tôi chú ý và bắt đầu tìm hiểu về Cây Bút Trẻ nhiều hơn. Và mặc dầu, tôi là một cô giáo dạy Ngữ văn, có đam mê sáng tác từ rất lâu, nhưng, mãi sau đó tôi mới dám ứng tuyển tham gia đội ngũ Admin Cây Bút Trẻ.

Ban đầu, tôi chỉ là Quản trị viên của Group. Rồi tôi trở thành Biên tập viên của Website. Công việc chủ yếu của tôi cùng đội ngũ thường ngày là đọc bài, duyệt bài lên Group, duyệt bài lên Website thuộc nhiều thể loại, rồi tương tác, trao đổi, trò chuyện với thành viên qua từng bài viết hoặc giải đáp những thắc mắc, những câu hỏi của thành viên Cây Bút Trẻ khắp mọi miền…

Từng niềm vui, nỗi buồn, từng nụ cười hạnh phúc và cả những giọt nước mắt rơi muộn màng giữa tối, giữa khuya…

Thành viên Cây Bút Trẻ, hay đội ngũ Admin Cây Bút Trẻ thường liên lạc, trao đổi, chia sẻ cùng nhau chủ yếu qua mạng, qua Messenger, sau này còn có cả Zalo. Có lúc vui cười tít mắt, hả hê chọc ghẹo và cùng bấm ha ha, có khi chọc nhau, cãi nhau đến ỏm tỏi, tức anh ách mà chẳng thể rủ nhau hay hẹn nhau ra quán làm ly cà phê hay trà sữa rồi cãi tiếp. Có hôm, ai đó out ra khỏi Group Quản trị viên hay Biên tập viên là lòng tôi cứ thắt lại, lo lắng và khó ngủ. Khi đó, cô bé Tổng Phụ Trách Trà Dân phải can ngăn, động viên, khích lệ hay năn nỉ đủ kiểu. Rồi, chuyện to hơn, khó hơn, đau đầu hơn thì cả đội ngũ cứ réo tên một nhân vật cực kỳ quan trọng của Cây Bút Trẻ – đó là Xuân Thời – cậu ấy nhỏ tuổi hơn tôi và Admin già Nguyễn Hòa Bình – nhưng, cậu ấy là Người sáng lập Cây Bút Trẻ, cậu cũng cực kỳ bản lĩnh và quyết đoán trong xử lý công việc ở mọi mặt, cậu là niềm tin, là chỗ dựa vững chắc, đáng tin cậy và vô cùng ấm áp của cả đội ngũ chúng tôi ở Cây Bút Trẻ.

Tôi nhớ, từ lúc tôi trở thành thành viên chính thức của Cây Bút Trẻ, thì buồn nhất, luyến tiếc, bịn rịn nhất là khi cô bé Trà Dân chính thức rời vị trí Tổng Phụ Trách Cây Bút Trẻ. Mọi thứ cứ lặng yên, sự yên tĩnh như bao trùm cả gia đình. Chúng tôi không dám nói to vì sợ phá vỡ đi những khoảng thời gian, những ký ức đẹp đẽ tuyệt mỹ những khi còn Trà bên cạnh. Nhưng, chúng tôi cũng hiểu, kết thúc có khi lại là bắt đầu – nên mạnh mẽ để Trà rời khỏi để cô ấy thực sự an tâm hoàn thành mục tiêu khác của cuộc đời, để cô ấy hiểu chúng tôi có thể gánh vác gia đình, mong cô ấy luôn vui và sẽ thấy ấm áp, tự hào khi tìm về – bởi Trà Dân đã từng và mãi mãi là một phần không thể thiếu của gia đình Cây Bút Trẻ.

Kể đến đây, có lẽ, tôi cũng phải nhắc đến một cái tên rất đỗi quen thuộc của Cây Bút Trẻ – là Nguyễn Huyền – có thể, khi cô ấy rời đi tôi chưa có mặt chính thức trong gia đình màu xanh lá, song, tôi cũng biết tình yêu cô ấy dành cho Cây Bút Trẻ rất sâu sắc.

Rồi, tôi nhớ, có một khoảng thời gian chúng tôi không tìm thấy Xuân Thời trên các nhóm Admin. Lo lắng vô cùng, tìm kiếm liên tục – vì cậu ấy là linh hồn của Cây Bút Trẻ, không có linh hồn con người ta sẽ sống thế nào? Cậu ấy là trụ cột gia đình, không có trụ cột ngôi nhà màu xanh lá sẽ không còn tiếng cười rộn rã, không có trọn vẹn niềm vui hay cả những nỗi buồn, thiếu hẳn sức sống mãnh liệt đã từng.

… May mà, trong ngôi nhà của chúng tôi còn có những vị trí then chốt, thúc đẩy cả đội ngũ, động viên cả đội ngũ khắc phục hết thảy những khó khăn tạm thời mà hoàn thành nhiệm vụ của Xuân Thời đã tin tưởng giao phó, phát huy và giữ được sức sống tiềm tàng, không khí ấm áp của gia đình. Chúng tôi còn có Admin già Nguyễn Hòa Bình tư vấn, còn có những thành viên trẻ trung, năng động, giữ được lửa đam mê và chẳng nề hà, than thở hay ngại khó. Đó là chàng Gió – Bùi Hiệp – hay cà khịa để chọc cười thành viên, cũng có khi nhờ cái tính cà khịa đó của cậu mà tôi nhận ra, Bùi Hiệp tựa hồ Người giữ hòm chìa khóa nhà Cây Bút Trẻ, cậu ấy yêu Cây Bút Trẻ lắm. Đó là Trần Khánh Linh, là Tôm Hùm – Nguyễn LoanLê Huyền Trang, là Lê Thị Kiều Oanh, là Bùi Thanh Tuyền,  là Hoàng Huy, là Tầm Nhiên, là Vân An, là Khả Khâm, là Phương Anh… Và còn tôi nữa chứ.

Mỗi chúng tôi đều yêu Cây Bút Trẻ, yêu ngôi nhà màu xanh lá theo một cách rất riêng.

Mà yêu nhiều, yêu ít. Yêu theo cách nào đi chăng nữa thì mỗi chúng tôi đều luôn nghĩ mình chính là một phần của gia đình Cây Bút Trẻ, một phần không thể thiếu của ngôi nhà. Bởi nếu chúng tôi thiếu Cây Bút Trẻ hay Cây Bút Trẻ thiếu chúng tôi sẽ chỉ còn là một loài cây khô khan sức sống, một tâm hồn chai sạn, một mái ấm thiếu tiếng cười, thiếu tình yêu ấm áp. Chính nhờ Cây Bút Trẻ mà tôi cảm nhận mình yêu thương nhiều hơn qua từng tác phẩm và qua từng tác phẩm cũng được yêu thương nhiều hơn.

Có người nói rằng: “Thời gian có thể xóa nhòa đi tất cả, nhưng, không thể làm phai nhạt những thứ ta từng yêu thương”.

Quả là như vậy. Đôi khi công việc và cuộc sống mưu sinh buộc chúng tôi phải rời nhà dăm ba hôm, vài ngày lại thấy nhớ nhung Cây Bút Trẻ da diết. Có lúc vì chịu nhiều áp lực từ những mâu thuẫn, trúc trắc, hậm hực của thành viên khác mà thấy nan giải muốn buông nhưng chúng tôi luôn nỗ lực vực dậy tinh thần, vượt lên mọi thứ cảm xúc khó ở trong người mà tiếp tục dấn thân, cống hiến.

Thơ ca, văn chương làm đẹp cho cuộc đời, hướng con người đến chân, thiện, mỹ. Chúng tôi là những con người ngày đêm âm thầm sáng tác và cũng ngày đêm lặng lẽ đọc bài, duyệt bài, trao đổi cùng thành viên, biên tập bài của từng tác giả lên Website, góp ý từng chữ, sửa từng lỗi dấu câu hay chính tả để mong muốn, hy vọng có thể truyền đi xa hơn, lan tỏa rộng rãi hơn từng bài viết, từng tác phẩm của thành viên Cây Bút Trẻ đến gần hơn với độc giả. Ngoài ra, thông qua đó, tiếp thêm động lực cho những tác giả có mặt tại Cây Bút Trẻ, đặc biệt là những cây bút trẻ, tác giả trẻ có thêm một nơi sinh hoạt văn chương, có dịp nhìn lại và trau chuốt con chữ, trui rèn ngòi bút để có được động lực sáng tác dồi dào, góp phần làm rực rỡ, sáng tạo hơn ngôi nhà văn chương.

Ai ở trên đời dù có luôn nghĩ và tâm niệm rằng mình phải sống tốt, sống thiện lương nhưng rồi cũng có thể có hạn chế, khuyết điểm. Vì chẳng có ai là toàn mỹ. Cũng như thơ ca, văn chương cũng có cái hay cái dở, có cái thiện thì cũng có cái ác tồn tại song hành, có cái đáng đọc và cũng có cái phải bỏ đi, có cái đáng cười, đáng khinh thì cũng có cái làm cho mỗi chúng ta phải cúi đầu, thán phục.

Chúng tôi ở đây cũng vậy. Nhưng, hơn hết mọi thứ, chúng tôi ở đây – ở Ngôi nhà chung màu xanh lá Cây Bút Trẻ vì một tình yêu đằm thắm, thiết tha, không toan tính và vụ lợi nên sẵn sàng vui cùng cười, buồn lại cùng khóc.

Người ta nói, mạng là ảo, nhưng, kể cả tôi, cả những thành viên khác trong đội ngũ Cây Bút Trẻ – khi cần – là sẵn sàng off và cùng chạy về bên nhau cùng cà phê, trà sữa, cùng chia sẻ, kể lể, cho mượn bờ vai để tựa vào than thở, bật khóc hay chỉ giản đơn ăn một bữa cơm đạm bạc mà cùng bật cười hạnh phúc.

Bạn tin tôi, xin mời bạn ghé thăm. Nhưng nếu bạn hoài nghi, không tin tôi, thì bạn cứ tìm đến và tôi tin chắc, rồi giữa những ngày đông lạnh quắt quay, những hôm mưa tầm tả, ướt sũng hay cả những lúc nắng trời gay gắt, khô khan, bạn cũng sẽ như tôi tìm về Ngôi nhà màu xanh lá – Ngôi nhà Cây Bút Trẻ – ấm áp yêu thương.

Ngày 18.12.2020

Hương Tràm (Admin Cây Bút Trẻ)

Bình Luận

© Các tác phẩm sáng tác được xuất bản đều được bảo hộ bản quyền trong phạm vi hoạt động của CAYBUTTRE.VN, và đăng ký tác quyền DMCA. Đề nghị không sao chép, đăng tải, sử dụng lại những tác phẩm đó nếu không có sự cho phép bằng văn bản của chúng tôi. Trong trường hợp phát hiện ra các tác phẩm  đã xuất bản có dấu hiệu vi phạm về bản quyền, hãy liên hệ với đội ngũ Quản trị viên - Biên tập viên của chúng tôi và xin thông báo qua hòm thư info.caybuttre@gmail.com hoặc gọi đến Hotline: 0918.901.280 để xử lý vi phạm. CBT là một hoạt động cộng đồng, phi thương mại, bạn cũng có thể tham gia  Donate hoặc dành tặng cà phê cho CBT tại đây. để giúp CBT có thêm khả năng phát triển trong thời gian tới. Xin trân trọng!
CÓ THỂ BẠN ĐANG TÌM
Danh sách thành viên Giới thiệu chung Quy định hoạt động
Các câu hỏi/đáp về CBT Trang vàng Cộng đồng Tìm hiểu về thẻ thành viên

0 Comments

Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.

Mệt mỏi rồi thì về nhà nhé con Nơi cha mẹ vẫn mỏi mòn mong ngóng Mặc bề bộn cứ duềnh lên cuộn sóng Tạm gác sau lưng...
 Nhà văn mê bóng đá thì nhiều, nhưng ngược lại, bóng đá đã sản sinh ra bao nhiêu nhà văn? Bóng đá đã nhận được sự ủng...
Anh đã bật cười khi em kể về một loài cây biết cam chịu thích nghi Hình như anh không quan tâm đến những điều em n...
“Không ai có thể hiểu những đau khổ, hay nỗi kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, nếu người đó không hiểu trái tim c...
Mẹ qua rồi cái thuở tuổi đôi mươi Nên hiểu thấu những điều con đang nghĩ Mẹ hy vọng con thật nhiều lí trí Biết đúng...
Dù từng có mâu thuẫn trong quá khứ, Elon Musk không tiếc lời khen Stephen King là “một trong những người sáng t...
Thực hiện các Quy định hoạt động của Cộng đồng Cây Bút Trẻ Việt Nam, từ ngày 17/11/2022 thực hiện việc áp dụng quy chế xử phạt vi phạm, khai trừ thành viên, cụ thể như sau: Khai trừ tư cách thành v...
Các bạn thân mến! Không nhất thiết cứ phải là 20/10, 8/3 hay bất kỳ một ngày lễ nào khác, mà trong cuộc sống mỗi ngày của chúng ta, luôn có những người phụ nữ đặc biệt. Có những người phụ nữ, họ đ...
“Không ai có thể hiểu những đau khổ, hay nỗi kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, nếu người đó không hiểu trái tim của một người mẹ. – Marie Antoinette” Đã bao giờ, trong cuộc sống của các ...
Cảm ơn đời đã cho con làm con của mẹ!
Chị tôi bỗng chốc quay sang nói với bố mẹ rằng:”chủ nhật này con lai bố mẹ sang quán cắt tóc để ...
Cảm ơn mẹ, Thiên Thần của con!
Tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê Hà Tĩnh thân thương. Con người nơi đây hiền lành, thật thà...
Tôi đã từng nghĩ xấu cho Mẹ!
Đã có lúc, hàng loạt những suy nghĩ tiêu cực khác về mẹ xuất hiện trong đầu tôi, tôi cảm thấy ho...
Vì có mẹ ở bên!
Gục mặt xuống bàn học. Tôi muốn thiếp ngay đi. Ngày hôm nay sao mà dài đến thế? Năm nay tôi lê...
Người phụ nữ “thép”!
“Ngoài kia thế giới bao la rộng lớn. Còn thế giới của mẹ chính là con…”  (Trích “Ước mơ của...
Mẹ tôi!
“Ôm con đếm sao trên trời, đếm hoài không hết một đời long đong.” – Tôi đã nhiều lần được ...
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tác giả - Tác phẩm , Thông tin - Kiến thức , Tin tức
Thứ Hai, Tháng Mười Hai 05, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 03, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Hai 02, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười Một 29, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 28, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười Một 22, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 CÂY BÚT TRẺ Tản văn
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Một 18, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 14, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 12, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Tản văn
Thứ Bảy, Tháng Mười 22, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười 19, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tác giả - Tác phẩm , Thông tin - Kiến thức
Thứ Hai, Tháng Mười 17, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười 11, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 10, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười 05, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 03, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 03, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười 02, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tản văn
Thứ Năm, Tháng Chín 22, 2022 BTV Huyền Trang Thơ
Thứ Ba, Tháng Chín 20, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Bảy, Tháng Chín 17, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ