Xa lạ giữa những điều thân quen


5 năm trước, Lam rời xa những gì quen thuộc nhất. 5 năm sau, Lam chạy trốn khỏi những điều đã từng quen thuộc ấy. Lẽ ra Lam phải biết rằng khi quyết định ra đi, Lam không còn bất cứ cơ hội nào trở về nữa. Bước chân Lam đêm nay đơn độc, xa lạ giữa những điều thân quen.

Chuyến xe lên ngọn đồi cao nguyên Mộc Châu cuối cùng cũng dừng lại. Lam xuống xe, không khí Mộc Châu tháng 8 lùa vào hơi thở Lam. Mùa này Mộc Châu vẫn tĩnh lặng, hệt như Mộc Châu của những năm về trước, khi Lam còn sống ở mảnh đất cao nguyên này. Có điều cảnh vật đã có phần khác xưa. Giống như con người đi qua năm tháng rồi cũng sẽ trưởng thành, Mộc Châu bây giờ mang nét đẹp đậm đà hơn. Lam đi dọc theo những con đồi trống trải chỉ có vài cây thông vươn thẳng và cứng cáp giữa ngọn đồi bát úp tròn tròn. Mộc Châu mùa này như một bức tranh tĩnh. Lam không biết vì sao lại chọn quay về Mộc Châu sau ngần ấy năm vào cái thời khắc này. Có lẽ là Lam muốn cảm nhận cái an yên của Mộc Châu khi không khoác lên mình vẻ mê hoặc như các mùa khác.

 

Mộc Châu tháng 8 không hoa, không quả nhưng có chè. Lam đứng lặng yên giữa đồi chè dìu dịu màu xanh mướt để tìm lại cái cảm giác thân thuộc của ngày trước. Nhớ hồi đó Lam hay đem nước ra đồi chè cho ba với các cô chú uống khi họ mải mê chăm chút cho những lá chè.

– Lam phải không em?

Có tiếng ai đó gọi Lam, chất giọng trầm ấm làm Lam khẽ rung lên, trái tim như hẫng đi một nhịp. Có một chút xót xa… Là Phong. Lam không quay đầu, vẫn giữ nguyên tư thế. Phong ngập ngừng một chút rồi chậm rãi đi về phía Lam, đứng cạnh bên Lam. Chiều trên Mộc Châu, gió khe khẽ, mấy lá chè rung rung dưới chân Lam. Lam đưa mắt nhìn Phong rồi lặng đi trong thứ cảm giác lạ lẫm này. Phong không còn là chàng trai mang vẻ bồng bột của tuổi trẻ nữa. Phong hôm nay có sự chín chắn, trưởng thành của một người đàn ông. Đứng cạnh người con trai từng cùng mình đi qua những yêu thương vụng dại mà Lam không cảm nhận được hơi ấm nào. Lúc này Lam chỉ thấy mình như kẻ cô đơn bị nuốt chửng giữa ngọn đồi, xa lạ giữa những điều vốn dĩ là thân quen. Niềm hạnh phúc khi xưa có lẽ Lam đã không còn có được nữa. Khóe mắt Lam cay cay. Điều gì đã thay đổi rồi.

– Sao bây giờ em mới về? – Phong hỏi bằng chất giọng trầm ấm vốn có mà Lam lại thấy xa lạ.

– Em xin lỗi. Em…

– Chú ba mất rồi.

Lam cảm giác như mảnh đồi dưới chân mình vừa sụp xuống, kéo Lam vào hố sâu vạn trượng. Chú ba – ba của Lam, mất rồi… mất rồi… Lam nhìn Phong, đôi mắt chất chứa sự van nài, khẩn mong những gì Phong nói không phải sự thật. Phong quay đầu đi, không nhìn vào mắt Lam.

– Khi nào? – Lam hỏi trong sự run rẩy.

– Ngày em đi.

Ngày Lam đi, là ngày mà Lam vứt bỏ gia đình, vứt bỏ đám cưới hạnh phúc giữa Lam và Phong để theo một anh chàng người Tây ra nước ngoài sinh sống. Giống như có một sức mạnh vô hình nào đó chạy dọc cơ thể, Lam dốc sức chạy về hướng căn nhà năm xưa, để lại Phong giữa vùng chè bát ngát.

Lam chạy thật nhanh. Con đường này Lam đã đi suốt 20 năm, con đường dẫn về thị trấn nhỏ nơi Lam sinh sống, Lam cũng đã từng nhớ đến nó suốt 5 năm xa cách. Vậy mà lúc này, mỗi một lần chạm chân xuống đất Lam vừa thấy đau lòng vừa thấy sợ hãi.

Lam dừng lại trước căn nhà cũ kỹ, ngôi nhà gỗ đã bị bong tróc vài phần, không còn vẹn nguyên như trước nữa, chậu cây nho nhỏ năm nào giờ cũng đã lụi tàn. Lam đưa tay đẩy cửa bước vào, bóng tối và sự lạnh lẽo ôm siết lấy Lam. Lam với tay bật công tắc đèn, cả căn phòng sáng lên, mà sáng nhất có lẽ là di ảnh trước mắt Lam. Chú ba cười rất tươi, nụ cười mà ngày đó ông hay dành cho Lam, dành cho người dân nơi đây. Nụ cười ông mang theo khi đến những đồi chè hay dạo qua vườn cải trắng tháng 10. Lam tiến lại gần, từng bước chậm chạp, run run cầm lấy di ảnh và ôm vào lòng. Một giọt nước nóng hổi, mặn đắng rơi trên khung ảnh. Lam ngồi sụp xuống, co ro bên chiếc bàn thờ chú ba. Nhìn Lam như một con mèo đơn độc và sợ hãi.

– Ba… ba… – Giọng Lam nghèn nghẹn.

Hồi đó chú ba thương Lam lắm, Lam không có mẹ, ông chăm sóc Lam bằng cả tình yêu của người mẹ. Khi mà Lam bước qua tuổi dậy thì, ông luôn cố gắng thấu hiểu con gái mình, tâm sự với con gái thay cho người mẹ.

– Ba… ba ơi. Con xin lỗi… xin lỗi… Con sai rồi, ba ơi… Con gái bất hiếu… con sai rồi. Về với con đi ba….

Một mình Lam cô quạnh trong căn phòng từng có hơi ấm của một gia đình. Lam ôm siết lấy di ảnh chú ba như ôm lấy hơi thở của người cha năm nào. Đôi vai Lam không ngừng run rẩy vì sợ hãi, từng ngón tay trắng bệch vì siết lấy tấm di ảnh, ghì chặt vào lòng.

– Con hối hận rồi ba ơi… ba về với con đi ba… Ba ơi…

Lam cứ thế, vừa khóc vừa gọi ba cho đến khi cổ họng khô khốc.

– Ai đang ở trong nhà đấy? – Thím Hồng, mẹ của Phong bước vào khi thấy cửa nhà chú ba mở toang, đèn điện sáng trưng. Vốn dĩ giờ này không phải giờ Phong sang quét dọn nhà cửa. Rồi thím Hồng sững lại khi nhìn thấy cô gái đang gục mặt trên tấm di ảnh của chú ba.

– Lam phải không?

Lam ngước mặt lên, đôi mắt hơi sưng vì đã khóc rất lâu. Đối diện với ánh nhìn của thím Hồng, Lam thấy mình như một kẻ tội đồ. Lam mồ côi mẹ từ nhỏ, thím Hồng vốn luôn coi Lam như con gái. Mà hôm nay, người là quen mà tình cảm là lạ.

– Vâng, cháu đây ạ.

– Ừ. Thôi thím còn có việc, thím đi trước đây. Khi nào đi cháu nhớ tắt điện rồi khép cửa lại.

Thím Hồng dặn dò rồi đi ngay. Trong lời nói của thím như biết chắc rằng Lam sẽ không ở lại đây. Lam muốn gọi thím Hồng mà lời ra tới cổ rồi nghẹn luôn ở đó. Thím Hồng đã già hơn xưa nhiều, Lam nhìn thấy nếp nhăn ở đuôi mắt của thím, cả cái nét buồn buồn vì sự đời ẩn trong đôi mắt thím. Lam tự dưng thấy cái khoảng cách vô hình giữa mình và thím Hồng. 5 năm, có lẽ Lam đã không còn là một người thân quen với cao nguyên Mộc Châu này nữa.

Lam đứng dậy, đặt di ảnh của chú ba lên bàn thờ, thắp nén hương, ngập ngừng một chút rồi bước ra ngoài, trời đã nhá nhem tối, Lam đóng cửa lại. Khoảnh khắc mà cánh cửa khép lại, tâm can Lam đau đến nghẹn lời, muốn khóc mà nước mắt chẳng rơi. Lam tựa vào cửa như đang cố dựa vào hơi ấm của gia đình lần cuối cùng.

Mộc Châu trời đêm hơi giá lạnh. Lam men theo con đường nhỏ của thị trấn, đến ngọn đồi phía sau nhà, muốn ghi lại cảnh đêm của nơi này lần cuối nhờ chút ánh sáng heo hắt chiếu ra từ những căn nhà còn thức. Mộc Châu không thay đổi nhiều lắm so với cái ngày mà Lam bỏ đi. Vẫn là cảnh tĩnh, chẳng qua là đẹp hơn xưa rất nhiều. Vẫn cái mát rượi của chiều tà hay chút hơi lạnh của đêm chẳng qua là không còn khiến Lam thấy ấm áp nữa. Thứ thay đổi lớn nhất ở nơi này có lẽ chính là tình cảm, tình cảm giữa người với người, tình cảm giữa người với cảnh. Hóa ra cũng có một ngày điều thân quen nhất trở thành điều xa lạ nhất. Lam cười, nụ cười tự giễu.

Phong tiến về phía Lam sau chừng nửa tiếng đứng ngẩn ngơ nhìn Lam. Mộc Châu tháng 8 ban ngày đã tĩnh lặng, ban đêm còn yên ắng hơn. Chỉ có tiếng gió lùa và tiếng bước chân của Phong.

– Em có ở lại đây không?

Lam nhìn Phong, đáy mắt dâng đầy nỗi chua xót. Lam cũng chẳng rõ mình đối với Phong giờ là như thế nào. Quen thuộc mà cũng đầy lạ lẫm.

– Phong, em xin lỗi. Năm đó em đã làm tổn thương anh.

– Đừng nhắc lại chuyện cũ nữa.

Lam không nói gì, Phong cũng không nói. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe được âm thanh những chiếc lá khẽ chạm vào nhau, vậy mà không nghe được tiếng lòng của đối phương. Lam muốn nắm lấy tay Phong, nhưng mấy lần bàn tay cứ dừng lại giữa không trung rồi buông xuống. Quả thật không giống như trước, người ở ngay cạnh bên mà không thể chạm tới. Cảnh cũ, người xưa mà lại cô đơn.

– Em sẽ không ở lại?

– Em đứng ở nơi mà mình từng lớn lên, từng có những hồi ức rất đẹp nhưng lại thấy lạc lõng quá. Nơi này không còn dành cho em nữa rồi. Em phải đi thôi.

Lam nhìn Phong, cười thật tươi và nói:

– Tạm biệt.

Ngọn đồi Mộc Châu vang lên tiếng bước chân nặng nề của Lam. Phong vươn tay ra, muốn níu Lam ở lại mà rồi đôi tay cũng buông hờ giữa không trung. Thời khắc ấy Phong không hay biết rằng Lam cũng mong được Phong giữ lại, để Lam tin rằng ở vùng đất này còn có ai đó mong Lam, ai đó yêu thương Lam và còn có điều gì đó không thay đổi. Đáng tiếc Phong chỉ đứng đó nhìn Lam bước đi.

“Phong, em hối hận rồi.”

Lam rời Mộc Châu giữa đêm khuya khi người ta đã chìm sâu vào giấc ngủ, hệt như cái đêm của 5 năm về trước. Lam đã lặng lẽ trốn khỏi nhà, bỏ rơi Phong với một đám cười không có cô dâu, vứt bỏ tất cả tình nghĩa sâu nặng lại cao nguyên này. 5 năm trước, Lam rời xa những gì quen thuộc nhất. 5 năm sau, Lam chạy trốn khỏi những điều đã từng quen thuộc ấy. Lẽ ra Lam phải biết rằng khi quyết định ra đi, Lam không còn bất cứ cơ hội nào trở về nữa. Bước chân Lam đêm nay đơn độc, xa lạ giữa những điều thân quen.

Cielo Nguyễn

Bình Luận

© Các tác phẩm sáng tác được xuất bản đều được bảo hộ bản quyền trong phạm vi hoạt động của CAYBUTTRE.VN, và đăng ký tác quyền DMCA. Đề nghị không sao chép, đăng tải, sử dụng lại những tác phẩm đó nếu không có sự cho phép bằng văn bản của chúng tôi. Trong trường hợp phát hiện ra các tác phẩm  đã xuất bản có dấu hiệu vi phạm về bản quyền, hãy liên hệ với đội ngũ Quản trị viên - Biên tập viên của chúng tôi và xin thông báo qua hòm thư info.caybuttre@gmail.com hoặc gọi đến Hotline: 0918.901.280 để xử lý vi phạm. CBT là một hoạt động cộng đồng, phi thương mại, bạn cũng có thể tham gia  Donate hoặc dành tặng cà phê cho CBT tại đây. để giúp CBT có thêm khả năng phát triển trong thời gian tới. Xin trân trọng!
CÓ THỂ BẠN ĐANG TÌM
Danh sách thành viên Giới thiệu chung Quy định hoạt động
Các câu hỏi/đáp về CBT Trang vàng Cộng đồng Tìm hiểu về thẻ thành viên

0 Comments

Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.

Bài 1 Mùa Xuân lộc mới … Em về hái nụ tầm Xuân Nghe mùa vui hát rưng rưng nắng vàng Cánh đồng rộn rã hâ...
Mẹ tôi, một người phụ nũ kiên cường, mạnh mẽ, chịu thương chịu khó, luôn hy sinh tấm thân mình để sưở...
Đông qua đánh thức giấc xuân Cựa mình trên từng mắt lá Lao xao chiều đông hối hả Ngực xuân hây hẩy gió mềm. ̷...
Bập bùng lửa ấm Giao Thừa Cho em ước nguyện một mùa Bình An Niềm vui óng ả Mai vàng Đong đầy Hạnh Phúc – An K...
Câu đối đỏ – hình ảnh quen thuộc mỗi khi Tết đến xuân về, là tập tục được lưu truyền từ lâu đời trong dân gian....
Người Hà Nội nổi tiếng cầu kỳ từ lời ăn tiếng nói đến những thú chơi. Chơi hoa thủy tiên là một thú chơi tinh tế, côn...
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ “Trời Nam hoa mai đua nhau nở Đất Bắc sắc đào vạn người say” (Xuân Thời) Thay mặt cho Cộng đồng Cây Bút Trẻ Việt Nam, thay mặt ch...
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ Do lượng các tác phẩm gửi về tham gia dự thi còn nhiều và vẫn đang tiếp tục gia tăng, thêm vào đó là chuẩn bị vào kỳ nghỉ dịp Tết Nguyên đán nê...
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ Mẹ tôi, một người phụ nũ kiên cường, mạnh mẽ, chịu thương chịu khó, luôn hy sinh tấm thân mình để sưởi ấm đàn cho con bất kê...
Như một giấc mơ!
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ Câu hát “Chiều nay tôi đưa bà ra đầu...
Hai kỷ vật của mợ tôi…
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ Từ những ngày còn làm nghề dạy học, chính ...
Bu tôi!
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ Nghe lời bu, tôi mang thuốc lên để ở góc đ...
Thông báo gia hạn cuộc thi viết “Những thiên thần không cánh”
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ Do lượng các tác phẩm gửi về tham gia dự th...
Dang dở giấc mơ buồn!
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ “Tôi biết, Mẹ thương tôi rất nhiều, nhiều ...
Ký ức trong con là bóng dáng thiên thần của mẹ và đôi cánh của người em gái nhỏ
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ Mẹ ơi! Đã biết bao lần con ngồi co ro ở mộ...
Thứ Hai, Tháng Một 30, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Một 29, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Một 28, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Sáu, Tháng Một 27, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Kiến thức , Thông tin - Kiến thức
Thứ Tư, Tháng Một 25, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Kiến thức , Thông tin - Kiến thức
Thứ Ba, Tháng Một 24, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Hai, Tháng Một 23, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Một 15, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Một 07, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Sáu, Tháng Mười Hai 16, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 10, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Sáu, Tháng Mười Hai 09, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Người trẻ nói
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tác giả - Tác phẩm , Thông tin - Kiến thức , Tin tức
Thứ Hai, Tháng Mười Hai 05, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 03, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Hai 02, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười Một 29, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 28, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 21, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 21, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tản văn
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 CÂY BÚT TRẺ Tản văn
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Một 18, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ