Tôi có 2 người Mẹ!


Sinh ra và lớn lên ở một vùng quê yên bình may mắn thay tôi có hai người mẹ. Người mẹ thứ nhất là người sinh ra tôi – người mang nặng đẻ đau, bước một chân vào cửa tử để tôi có mặt trong cuộc đời này. Người mẹ thứ hai không ai khác chính là bà tôi – một người bà hiền hậu luôn luôn lo lắng, chăm sóc cho con cháu. Cũng là người nuôi nấng tôi từ lúc tôi tròn một tuổi đến lúc lên bốn thì trở về bên ba mẹ. Lúc trẻ, bà lo cho chồng con, lo dựng vợ gả chồng cho các dì, cậu trong nhà. Tuổi già bà lại làm mẹ một lần nữa khi chăm lo nuôi nấng những đứa cháu. Và đứa cháu đầu tiên mà bà chăm chính là tôi. Do điều kiện gia đình ba mẹ tôi rời quê từ khi tôi vừa tròn một tuổi. Đấy cũng chính là khoảng trời tuổi thơ đầy ý nghĩa với tôi…

 

Tuy sống với bà nhưng tôi chẳng cảm thấy thiếu thốn tình cảm gì cả mà ngược lại còn rất vui vẻ và hạnh phúc. Có lẽ tình yêu của bà quá lớn nên tôi luôn thấy vui vẻ khi sống cùng bà. Không dư giả gì mấy nhưng tôi có thể cảm nhận được bà luôn cố gắng vun vén cho tôi không tự ti mặc cảm. Người xưa có câu “ Cha mẹ sinh con, bà ngoại nuôi trước” thật đúng với trường hợp của gia đình tôi.

Một người phụ nữ sống sót sau khói lửa bom đạn để lại hậu quả là một bên đùi của bà bị ảnh hưởng nên càng lớn tuổi sức khỏe càng giảm nhanh chóng. Mắt nhòe đi, đi đứng không còn linh hoạt nhưng một điều chắc chắn không bao giờ thuyên giảm chính là tình cảm mà bà dành cho con cháu. Lặn lội từ quê lên phố nuôi đẻ từ con gái ruột đến con dâu mà chẳng than thở một câu.

Hình ảnh người mẹ già lom khom soạn từng chút từng chút một cứ sợ con mình thiếu thốn không đủ đồ dùng trong thời gian ở cữ. Chẳng có lấy một ngày nghỉ ngơi, thoải mái. Cứ canh lễ tết bà lại hì hục mua nếp, thịt, đậu gói bánh cứ sợ con cháu thấy tủi thân ở nơi đất khách. Có lẽ, niềm vui lớn nhất của ngoại chính là nhìn thấy con cháu vây quần vào dịp lễ tết, thấy chúng vui vẻ ăn những món ngon mà bà nấu. Hình như, tôi chưa thấy ngoại có một ngày không lo không nghĩ mà chăm sóc bản thân mình. Lúc nào cũng vậy luôn lo nghĩ cho con cháu luôn dành những thứ tốt đẹp cho con cháu.

Còn nhớ những ngày tháng chống dịch đi đâu cũng giăng kín dây bà lại có thêm nỗi lo khác – an nguy của những đứa con trên phố. Mà chẳng đoái hoài đến sức khỏe của bản thân cũng chả còn tốt như xưa nữa. Lúc nghe tin công ty cậu Út có người nhiễm covid mà người này lại họ hàng với nhà ngoại. Nửa đêm nghe tin mà bà khóc sướt mướt, bà rất lo cho cậu vì cậu có bệnh nền. Cả đêm trằn trọc không ngủ được, nhìn ngoại như vậy tôi lại thấy thương ngoại hơn, chẳng có lấy một ngày bình yên. Những hôm mưa giông, ngoại lại không ngủ được.

Tâm sự với tôi ngoại lại nói ngoại bị ám ảnh những lúc mưa ngoại không tài nào ngủ được. Thời gian không bao giờ quay trở lại nên tôi thật sự rất sợ, sợ cái ngày mà bà không còn đủ sức để lo cho ai khác nữa. Tôi cũng muốn nhắn nhủ tới những bạn trẻ đừng quá vô tâm mà đánh mất những người quan trọng trong cuộc đời của mình. Hãy dành thời gian rảnh rỗi mà về bên cạnh người thân khi còn có thể.

Âm thầm chắt chiu từng đồng từng cắc từ tiền tháng mà các dì, cậu gửi cho; tiền bán vài con gà sau nhà. Lúc nào cũng vậy hễ thấy mặt đứa cháu nào ngoại lại lén đưa cho chúng nó để cháu có thêm tiền tiêu vặt. Ngày mà tôi dọn lên phố ngoại dặn đủ điều nào là không được tin người quá, đừng bỏ ăn ráng ăn nhiều có sức mà học hành; Nhưng liệu ngoại có lo cho chính bản thân mình? Ngoại có lo cho sức khỏe của ngoại hay không? Tuổi già sức yếu huyết áp cao, các bệnh xương khớp khiến bà lúc nào cũng không có giấc ngủ yên. Nhìn những vết nhăn trên bụng ngoại tôi tự hỏi sức mạnh nào có thể khiến ngoại sinh ra đến bốn người con?

Sự hi sinh âm thầm, lặng lẽ có thể sẽ không ai để ý đến, nhiều người họ xem người phụ nữ nên làm và đó như là một điều hiển nhiên của họ mà không suy nghĩ đến cảm xúc của họ. Những vết bỏng do nấu ăn, vết rạn do sinh nở, dành thanh xuân của bản thân để ở nhà chăm sóc gia đình. Nhiều người thiếu may mắn họ có thể phải đối mặt với vô số mối nguy hiểm từ việc sinh nở như khó sinh, băng huyết, trầm cảm sau sinh,…Thậm chí là bỏ cả tính mạng trong những cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Từ định kiến xã hội, lời dè bỉu từ những người thân xung quanh họ khó để đi thêm bước nữa. Vậy cũng là con người lí do gì khiến những người phụ nữ lại chịu tổn thương đến vậy? Thậm chí là những ngày gần đây những vụ việc đau lòng do mâu thuẫn tình cảm khiến nhiều người phụ nữ mất đi mạng sống của mình khi tuổi đời còn quá trẻ.

Thật sự mà nói bản thân tôi là một người rất ít khi thể hiện tình cảm của mình nhưng từ sau khi nhận thức được sự hi sinh to lớn mà các bà, các mẹ, các cô, các dì, các chị đã trải qua tôi lại càng thêm khâm phục họ. Hình ảnh người bà dậy sớm quét dọn nhà cửa đưa đón cháu đi học tối đến lại trằn trọc khó ngủ cứ tua đi tua lại mỗi khi nghĩ về bà. Tự nhủ với lòng cố gắng thay đổi bản thân tạo ra niềm vui cho bà và mẹ. Dù thời gian có làm thay đổi nhan sắc, sức khỏe, tính tình của bà nhưng đối với tôi bà vẫn như ngày nào có nét đẹp của người phụ nữ Việt Nam chịu thương, chịu khó, cần cù, siêng năng.

Trần Thị Hồng Nhung

Bạn đang đọc tác phẩm tham gia cuộc thi viết Những thiên thần không cánh!” được tổ chức từ ngày 05.11.2022 đến 05.01.2023. Bạn có thể quét mã QR bên cạnh hoặc truy cập vào đây để tham gia cuộc thi. Ngoài ra, bạn cũng có thể xem các cuộc thi khác đã hoặc đang được tổ chức tại Cộng đồng Cây Bút Trẻ Việt Nam tại đây.

—————
Cuộc thi có sự đồng hành & tài trợ của IMAP Việt Nam.

Bình Luận

© Các tác phẩm sáng tác được xuất bản đều được bảo hộ bản quyền trong phạm vi hoạt động của CAYBUTTRE.VN, và đăng ký tác quyền DMCA. Đề nghị không sao chép, đăng tải, sử dụng lại những tác phẩm đó nếu không có sự cho phép của tác giả hoặc bằng văn bản của CBT Việt Nam. Trong trường hợp phát hiện ra các tác phẩm  đã xuất bản có dấu hiệu vi phạm về bản quyền, hãy liên hệ với đội ngũ Quản trị viên - Biên tập viên của chúng tôi và xin thông báo qua hòm thư info.caybuttre@gmail.com để phối hợp xử lý vi phạm. Trân trọng cảm ơn!
CÓ THỂ BẠN ĐANG TÌM
Danh sách thành viên Giới thiệu chung Quy định hoạt động
Các câu hỏi/đáp về CBT Trang vàng Cộng đồng CÂY BÚT TRẺ AUDIO

0 Comments

Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.

Mùa hạ ơi *tặng Y. … hạ ơi, hạ đã về chưa mà sao chợt nắng, chợt mưa dầm dề? Phượng hồng rực đỏ cơn mê đưa...
Tháng Sáu về vội vã những chuyến xe Chở ký ức ngang qua miền cổ tích Cánh Phượng ép bỏ quên trong ngăn cặp Màu th...
Không ít nhà văn đã chọn một bút danh mang ý nghĩa nào đó, thay cho tên khai sinh của mình khi cầm bút sáng tác. Nhiề...
Vụ Bản, chiều 11.05.2024 Kính tặng Đảng bộ và Nhân dân huyện Vụ Bản Cuối chiều nắng vẫn vàng như mật Trải khắp đồn...
“Có lần mẹ nói con rằng mắt người là tạo vật cô đơn nhất của Chúa. Vì quá nhiều thứ trên thế giới đi qua con ngươi mà...
Em tìm lại mình trong màu nắng Tháng Tư Nơi khoảng trời dường như chỉ một màu trong suốt Cánh đồng Loa kèn khoác á...
Nhằm điều chỉnh một số định hướng hoạt động mới, Cộng đồng Cây Bút Trẻ Việt Nam thông báo về một số thay đổi với thành viên (sẽ có hiệu lực thực hiện từ ngày 30/1/2024) như sau: ĐỐI VỚI THÀNH VIÊN ...
Sau thời gian hơn 04 tháng diễn ra, cuộc thi viết “Những thiên thần không cánh” đã nhận được tất cả 40 bài tham gia dự thi của 40 tác giả. Trong đó, có 33 bài dự thi được duyệt qua vòn...
Lâu lắm rồi mình chẳng viết được gì cả, không nổi một câu thơ, chẳng vẹn một ý truyện. Thỉnh thoảng, những đêm buồn như thế này, mình lại ngồi đọc những bài viết được đăng tải trên website, đọc nhữ...
Tạm biệt mái trường – Thơ Hương Tràm
Tôi tìm nhặt cánh Phượng rơi Mùa hạ đã đến, chợt trời đổ mưa Đâu rồi Hạt nắng lưa thưa Ve ngân h...
Kết quả cuộc thi viết “Những thiên thần không cánh!”
Sau thời gian hơn 04 tháng diễn ra, cuộc thi viết “Những thiên thần không cánh” đã n...
Những điều Má không kể…!
Nó nhớ lúc nhỏ thứ quen thuộc nhất là bóng lưng của má. Đi đâu má cũng chở nó theo trên cái xe đ...
Mùa xuân có một thiên thần…
Thế rồi, mùa xuân năm ấy có một Thiên thần, đã mãi bay đi. Mẹ đã xa rời chúng tôi, không một lời...
Chị ấy tên là Hồng, biệt danh là Pink!
Cho dù câu chuyện có đang đi vào bế tắc, chỉ cần chị nói vài câu là mọi thứ sẽ vui vẻ. Chị biết ...
Ước mơ của Mẹ!
Xin lỗi mẹ vì có những lúc khiến mẹ phải buồn, con luôn muốn nói với mẹ dù con ngại ngùng đôi ch...
Thứ Sáu, Tháng Sáu 07, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Năm, Tháng Sáu 06, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Tư 16, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Năm, Tháng Hai 08, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Hai 07, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Hai 06, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Một 22, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Một 21, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 23, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 23, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 05, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 04, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Sáu, Tháng Chín 29, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Chủ Nhật, Tháng Chín 24, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Chín 18, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Chín 17, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Chín 13, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Tư, Tháng Chín 06, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Tư, Tháng Tám 30, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Hai, Tháng Tám 28, 2023 CÂY BÚT TRẺ Thơ
Thứ Hai, Tháng Tám 28, 2023 CÂY BÚT TRẺ Thơ
Chủ Nhật, Tháng Tám 27, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Tám 23, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Hai, Tháng Tám 21, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Tám 14, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Tám 05, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thông tin - Kiến thức
Thứ Ba, Tháng Tám 01, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Bảy 25, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Bảy 19, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thơ