Tháng Ba hoa khôi – Lời chia tay chưa bao giờ nói!


Đây không phải điều tôi mong cầu. Đây chỉ là nổi cô đơn trong  một cuộc tình khắc cốt ghi tâm. Tháng Ba hoa khôi – Lời chia tay chưa bao giờ nói!

Trong một khoảnh khắc nào đó đã từng xảy ra, tôi vẫn ước tôi là cô gái ấy, cô gái hai mươi hai tươi vui, mạnh mẽ. Nhất định, nhất định tôi sẽ chọn một con đường khác, ít gian nan hơn và không có gì để phải luyến tiếc. Cô gái hai hai của tôi đã rời đi cùng với lời tạm biệt mãi mãi không được nghe thấy trong một ngày đầu tháng ba thật buồn! Tháng ba hoa khói mênh mang, người ra đi chỉ còn là chiếc bóng mờ ảo đầy sương khói. Chỉ có lời chia tay chưa nói cứ mãi đuổi theo cô gái của ngày xưa, chạy trốn cùng miền kí ức đau buồn, cũ kỉ.

Năm hai mươi hai tuổi ấy, em, cô gái ngập tràn những mộng ước thanh xuân chỉ nhìn thấy trước mắt mình vô vàn những ánh nắng lấp lánh. Thứ duy nhất không thấy là chiếc bóng âm thầm sau lưng chàng trai cô yêu.  Thứ mà cô gái hai hai quan tâm chính là anh, cơn gió mùa hè năm ấy, thổi ngang qua cuộc đời trầm lặng của cô.

Anh đến tự  nhiên như những con sóng ngoài biển khơi dào dạt vỗ vào bờ theo làn gió thổi. Không có điều gì ngăn cản, không có điều gì băn khoăn. Anh cứ đến cùng mùa hè sôi nổi nhất của tuổi trẻ. Cùng em đi qua những chiều hè gió Nam Lào thổi xơ mái tóc, những ngày thu mưa bất chợt tạt qua con phố nhỏ làm ướt màu áo len em yêu, những đêm đông thật lạnh trùm chăn gửi tin nhắn cho nhau và cả những ngày xuân anh chưa bao giờ cùng em đón chào năm mới. Bởi tình yêu của anh và em là tình yêu trong xa cách, đến trong lặng thầm và yêu trong nổi nhớ mỏi mòn.

Những nổi nhớ cuộn tròn tâm trí, bao phủ trái tim, làm mòn tất cả nghi ngại, hờn dỗi, an ủi nỗi cô đơn  những ngày không có nhau.Tình yêu không phải thứ dễ dàng lí giải, cũng không có nghi ngờ, dẫu cho hai ngưởi ở hai vùng trời khác nhau, hai công việc khác nhau, hai cơn mưa cũng khác nhau. Thứ duy nhất cô gái hai hai tuổi giữ gìn đó là sự tin tưởng. Những đêm thức thật khuya để vẽ những ước mong nhỏ bé cứ thế cùng hai người đi qua bốn mùa hoa khói thánh ba.

Nếu cuộc đời là một bức tranh, sẽ chẳng ai muốn vẽ những mảng màu tăm tối. Mỗi sớm mai thức dậy điều muốn thấy nhất đầu tiên chắc chắn là những điều hạnh phúc nhất. Nếu một ngày nào đó điều chúng ta dành cả thanh xuân để theo đuổi bỗng chốc không còn lại gì cả, em sẽ làm gì?

Chỉ tiếc là, chỉ tiếc là em chẳng còn có thể làm gì!

Khi anh quay lưng về phía em thì bầu trời đã ở trước mắt anh, còn phía sau chỉ là vùng tối.

Khi anh quay lưng đi, phía trước mới là đường, còn phía sau chỉ là những ngả rẽ không còn gì để ngoái nhìn lại.

Khi anh quay lưng đi, mọi thứ về anh vụt tắt như như chiếc bóng đèn chớp tắt ngoài ngỏ nhỏ kia. Mọi thứ tối sầm trước mắt.

Và em, cô gái si tình tuổi hai hai chỉ còn có thể đứng đó, không thể làm được gì. Không phải không muốn làm, không phải không dám làm mà là mọi ngả đường đều đã vào hẻm cụt. Những điều muốn làm đều trở nên vô nghĩa. Bởi vì anh, vì anh đã kết thúc nhẹ nhàng không luyến lưu, như cơn gió Lào cuối hè rời đi không để lại gì. Cắt đứt mọi hy vọng. Chẳng ai biết phải tìm gió ở đâu.Chỉ có vết xước của gió còn lại trên  lá cây là chảy nhựa đầm đìa, vết cắt rất nhẹ, rất sâu. Tình yêu của gió là thứ tình yêu đến trong âm thầm và ra đi không báo trước!

Lần cuối cùng tiễn anh rời đi là một chiều tháng hai có nắng ấm, anh đã ôm em thật lâu, nói những lời em không hiểu: “ anh chỉ muốn người ở bên anh là em”. Em tưởng anh nói vu vơ vì anh buồn. Hôm ấy nhạc chuông điện thoại anh thật lạ, chính là bài “ xin lỗi tình yêu” mà em đã cười hỏi anh “ thế cái bài nhạc chuông Quảng Bình quê ta ơi của anh đâu rồi?” Anh chỉ nói: “ thỉnh thoảng thay cho vui”.  Hôm ấy trước khi đi anh đã vui vẻ dọn dẹp, lau chùi nhà cửa cho em. Hôm ấy anh đi, trước khi lên xe còn nhìn em cười ấm áp. Hôm ấy anh nói rằng xong lần công tác này, anh sẽ đưa em về nhà anh. Hôm ấy anh đi rồi em đã ngồi xem hết bộ phim “ Thượng Đế cũng phải cười” và em cười nghiêng ngả, cười đến mức nhỏ bạn nhà bên cạnh qua mắng cho mới thôi. Cũng đâu biết rằng sau buổi chiều vui vẻ đó là cả chuỗi dài bi thương! Người ta vốn đã dốc lòng rời đi!

Ngày anh mãi mãi không còn thuộc về cô, cô gái hai hai tuổi đang mặc chiếc áo dài hồng xinh nhất, tô màu son tươi nhất chuẩn bị buổi tọa đàm  ngày lễ phụ nữ. Nhưng đó cũng là ngày đau buồn và vô vọng nhất, ngày cô biết tin anh làm lễ đính hôn cùng một cô gái khác. Và chỉ vài tháng nữa thôi, cô gái kia sẽ gọi anh bằng một danh từ khác: “ ba của con gái”. Anh đi không nói một lời, không từ biệt, không giải thích, càng không có một lời gọi là: “ lời chia tay”. Còn cô, không còn một cơ hội nào nữa để thay đổi bất cứ điều gì hay níu kéo thứ tình cảm mà chỉ có mình cô nâng niu, gìn giữ.

Đó chính là sự tổn thương sâu sắc nhất. Cho dù cô là ai, như thế nào thì vẫn hy vọng anh đến đường hoàng thì hãy đi trong thanh thản. Nhưng anh đã chọn  cách rời đi không nói một lời. Không cho cô một cơ hội chân chính nói lời tạm biệt mối tình gìn giữ suốt bốn năm bằng tất cả sức lực của tuổi trẻ. Cứ thế anh rời đi, như chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời cô. Mặc kệ cơn mưa thu kia có nhớ hai người trú mưa dưới hiên một quán nhỏ. Mặc kệ những bông xà cừ khô ở sân kí túc xá trường cô có nhớ đã thấy hai người nắm tay nhau lần đầu tiên. Mặc kệ biển kia có nghe được những lời ước nguyện của hai người trước ngọn sóng. Mặc kệ thanh xuân của anh và cô đã cùng nhau đi qua…

“Mặc dù tài sản của anh hiện là âm vô cùng, nhưng tình cảm dành cho em luôn là dương vô cùng”. Anh đã làm rơi câu nói này trên con đường đi về phía trước, bởi vì nó chỉ có giá trị khi anh vừa ra trường, vừa yêu cô gái năm ba ngốc nghếch, dại khờ. Khi mà cả hai đứa còn nghèo, còn mơ mộng.

Anh cứ thế rời đi…

Tin nhắn của cô chỉ có bốn chữ: “ chúc anh hạnh phúc”

Anh chỉ trả lời: “ xin lỗi em, anh đã sai không thể nào quay lại. Đừng chúc anh hạnh phúc, đây không phải là ước nguyện trọn đời của anh”

Hài hước thay bốn chữ: “ước nguyện trọn đời” nhưng nó nặng bằng tương lai của một đứa trẻ và nụ của cả một đại gia đình!

Thứ mà em theo đuổi, chỉ là chân tình, còn thứ mà năm ấy anh theo đuổi là ước nguyện. Khi ước nguyện không thành, người ta sẵn sàng và đủ sức để nguyện cầu những điều khác. Chỉ là “ mùa xuân có anh vẫn chưa bắt đầu” còn anh thì mãi mãi, mãi mãi đã không còn là của cô gái chân thành tuổi hai mươi hai nữa. Người đã rời đi cùng tháng ba hoa khói, mênh mang rợp trời.  Để lại cho cô gái tất cả bi thương, sầu đau, uất hận và lòng tự trọng bị tổn thương. Tình yêu đẹp là tình yêu, tình yêu xấu cũng là tình yêu, tại sao không nhìn nhau nói câu tạm biệt, cho dù ai đúng ai sai!

…Có lẻ anh nghĩ rằng đã không thể thay đổi được điều gì thì cứ thế  mà ra đi!

 …Có lẻ anh nghĩ rằng như thế sẽ tốt hơn cho em.

 …Cũng có lẻ anh không dám đối diện với em.

 …Hoặc anh chỉ nghĩ rằng không cần nói gì vì đâu có gì quan trọng.

Cô gái hai mươi hai tuổi năm nào đã giằng xé với bấy nhiêu câu hỏi suốt dọc những tháng ba sau này, những tháng ba vẫn đầy hoa khói, còn anh đã êm ấm bên người.

Bỏ lại sau lưng một lời chia tay chưa bao giờ anh nói!

Chích Bông

Bạn đang đọc bài viết tham gia cuộc thi Viết cho ngày chia tay được tổ chức từ ngày 20.10.2021 đến 20.03.2022. Bạn có thể quét mã QR bên cạnh hoặc truy cập vào đây để xem kết quả của cuộc thi. Ngoài ra, bạn cũng có thể xem các cuộc thi khác đã hoặc đang được tổ chức tại Cộng đồng Cây Bút Trẻ Việt Nam tại đây.
Bình Luận

© Các tác phẩm sáng tác được xuất bản đều được bảo hộ bản quyền trong phạm vi hoạt động của CAYBUTTRE.VN, và đăng ký tác quyền DMCA. Đề nghị không sao chép, đăng tải, sử dụng lại những tác phẩm đó nếu không có sự cho phép bằng văn bản của chúng tôi. Trong trường hợp phát hiện ra các tác phẩm  đã xuất bản có dấu hiệu vi phạm về bản quyền, hãy liên hệ với đội ngũ Quản trị viên - Biên tập viên của chúng tôi và xin thông báo qua hòm thư info.caybuttre@gmail.com hoặc gọi đến Hotline: 0918.901.280 để xử lý vi phạm. CBT là một hoạt động cộng đồng, phi thương mại, bạn cũng có thể tham gia  Donate hoặc dành tặng cà phê cho CBT tại đây. để giúp CBT có thêm khả năng phát triển trong thời gian tới. Xin trân trọng!
CÓ THỂ BẠN ĐANG TÌM
Danh sách thành viên Giới thiệu chung Quy định hoạt động
Các câu hỏi/đáp về CBT Trang vàng Cộng đồng Tìm hiểu về thẻ thành viên

0 Comments

Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.

Mệt mỏi rồi thì về nhà nhé con Nơi cha mẹ vẫn mỏi mòn mong ngóng Mặc bề bộn cứ duềnh lên cuộn sóng Tạm gác sau lưng...
 Nhà văn mê bóng đá thì nhiều, nhưng ngược lại, bóng đá đã sản sinh ra bao nhiêu nhà văn? Bóng đá đã nhận được sự ủng...
Anh đã bật cười khi em kể về một loài cây biết cam chịu thích nghi Hình như anh không quan tâm đến những điều em n...
“Không ai có thể hiểu những đau khổ, hay nỗi kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, nếu người đó không hiểu trái tim c...
Mẹ qua rồi cái thuở tuổi đôi mươi Nên hiểu thấu những điều con đang nghĩ Mẹ hy vọng con thật nhiều lí trí Biết đúng...
Dù từng có mâu thuẫn trong quá khứ, Elon Musk không tiếc lời khen Stephen King là “một trong những người sáng t...
Thực hiện các Quy định hoạt động của Cộng đồng Cây Bút Trẻ Việt Nam, từ ngày 17/11/2022 thực hiện việc áp dụng quy chế xử phạt vi phạm, khai trừ thành viên, cụ thể như sau: Khai trừ tư cách thành v...
Các bạn thân mến! Không nhất thiết cứ phải là 20/10, 8/3 hay bất kỳ một ngày lễ nào khác, mà trong cuộc sống mỗi ngày của chúng ta, luôn có những người phụ nữ đặc biệt. Có những người phụ nữ, họ đ...
“Không ai có thể hiểu những đau khổ, hay nỗi kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, nếu người đó không hiểu trái tim của một người mẹ. – Marie Antoinette” Đã bao giờ, trong cuộc sống của các ...
Cảm ơn đời đã cho con làm con của mẹ!
Chị tôi bỗng chốc quay sang nói với bố mẹ rằng:”chủ nhật này con lai bố mẹ sang quán cắt tóc để ...
Cảm ơn mẹ, Thiên Thần của con!
Tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê Hà Tĩnh thân thương. Con người nơi đây hiền lành, thật thà...
Tôi đã từng nghĩ xấu cho Mẹ!
Đã có lúc, hàng loạt những suy nghĩ tiêu cực khác về mẹ xuất hiện trong đầu tôi, tôi cảm thấy ho...
Vì có mẹ ở bên!
Gục mặt xuống bàn học. Tôi muốn thiếp ngay đi. Ngày hôm nay sao mà dài đến thế? Năm nay tôi lê...
Người phụ nữ “thép”!
“Ngoài kia thế giới bao la rộng lớn. Còn thế giới của mẹ chính là con…”  (Trích “Ước mơ của...
Mẹ tôi!
“Ôm con đếm sao trên trời, đếm hoài không hết một đời long đong.” – Tôi đã nhiều lần được ...
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tác giả - Tác phẩm , Thông tin - Kiến thức , Tin tức
Thứ Hai, Tháng Mười Hai 05, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 03, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Hai 02, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười Một 29, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 28, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười Một 22, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 CÂY BÚT TRẺ Tản văn
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Một 18, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 14, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 12, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Tản văn
Thứ Bảy, Tháng Mười 22, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười 19, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tác giả - Tác phẩm , Thông tin - Kiến thức
Thứ Hai, Tháng Mười 17, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười 11, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 10, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười 05, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 03, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 03, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười 02, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tản văn
Thứ Năm, Tháng Chín 22, 2022 BTV Huyền Trang Thơ
Thứ Ba, Tháng Chín 20, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Bảy, Tháng Chín 17, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ