Nơi đâu tìm hạnh phúc?


Quán café  đông người, nhưng chỉ có mình em. Bơ vơ, lạc lõng. Người ta nói cười rôm rả, chỉ có em ngồi lặng im ở chiếc bàn cạnh khung cửa mà nhìn ngắm đường phố ngoài kia. Đèn đường hắt hiu vàng rực, sao buồn ảm đạm. Là phố hôm nay buồn đến thế, hay tại trong em đang mang tâm trạng u sầu mà nhìn ra như thế? Đúng thật, ”người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Tự dưng em chợt bật cười, café đắng quá anh à.!

“Tìm nơi hạnh phúc mỉm cười, trọn đời yêu thương cùng người. Giấc mơ cũng chỉ là những tiếc nuối một thời…” Lời bài hát vang lên, em lẩm nhẩm hát theo mà nước mắt lăn dài lúc nào không hay. Em nhớ anh.! Chợt nghĩ về cuộc tình của chúng ta. Nếu cuộc đời mỗi người là một câu chuyện, một cuốn tiểu thuyết, thì cuộc tình này đã viết nên cho em những trang viết đầu đời đầy nước mắt, bi thương và vụn vỡ.

Em, anh và chị ấy. Ba con người, ba tính cách, ba ngã rẽ riêng biệt. Cuối cùng lại gặp nhau trong vòng xoáy mang tên tình yêu. Kẻ đến trước, người đến sau, cùng bước chân vào đoạn trường này, để rồi, khi bất kỳ ai cất bước ra đi, vẫn sẽ có nước mắt, đau thương và cùng đau đáu trong lòng một câu hỏi: “Đâu mới là hạnh phúc?” Giá như, chúng mình đừng gặp nhau thì tốt hơn.

Anh, một người chững chạc, chín chắn và trưởng thành. Người ta kính nể anh, vì bản lĩnh và tài năng của anh, tuổi trẻ tài cao, chẳng mấy chốc anh khẳng định được vị trí của mình trong công việc. Sự nghiệp đầy thành công, anh đang trên đà thăng tiến. Bên cạnh anh bao nhiêu bóng hồng vây quanh, anh được người ta gọi là đào hoa.

Chị, người em khóa dưới cùng trường anh học. Anh và chị quen và yêu nhau suốt thời sinh viên son trẻ. Ra trường, anh và chị chia tay, vì gia đình anh không chấp nhận một người con dâu không tài, không sắc như chị. Anh đã cố níu kéo và vun đắp, nhưng rồi, cả hai vẫn đôi đường đôi ngả.

Em, tình cờ gặp anh khi cả hai cùng về thăm ngôi trường cấp 3 ngày cũ. Không ấn tượng, không cảm tình, bởi vốn dĩ em ghét những kẻ nhìn đào hoa như thế. Khi ấy, em chỉ là cô sinh viên năm nhất, chẳng có gì trong tay, ngoài niềm tin, thanh xuân tuổi trẻ và nhiệt huyết.

Thế mà dòng đời xô đẩy thế nào để em va vào anh, để tất cả chúng ta cùng bị cuốn trôi vào vòng tròn này.

Anh gửi cho em lời mời kết bạn sau lần gặp gỡ ấy. Vâng! Em chấp nhận vì phép lịch sự, để rồi, dần dần, anh nói chuyện với em nhiều hơn, chia sẻ với em mọi thứ. Và em, cũng dần thay đổi cách nhìn về anh. Cảm mến, khâm phục anh vì tài năng của anh trong công việc. Thương và đồng cảm cùng anh khi biết bên trong cái vẻ mạnh mẽ và bản lĩnh ấy là một con người yếu đuối và chịu tổn thương đến vô cùng. Em biết, anh và chị đã từng có một tình yêu thật đẹp. Em biết gia đình là hạnh phúc của anh, nhưng cũng chi phối toàn bộ niềm vui của anh. Anh nói, anh hỏi em rằng sống cho bản thân mình có khó không, sao với anh nó khó thế. Cái dáng vẻ đơn độc của anh ngồi bên li café cùng điếu thuốc đã thực sự khiến em thấy chạnh lòng và muốn chia sẻ cùng anh mọi thứ. Anh và em, cứ như thế, cứ đi bên cuộc đời nhau như thế, một khoảng thời gian không dài, cũng không ngắn, đủ để nhận thấy những điều khác biệt trong cảm xúc dành cho nhau. Ba năm kể từ ngày mình gặp gỡ đấy, anh nói anh muốn ở bên và che chở cho em, muốn em ở bên và chia sẻ với anh. Anh nói anh đợi em ra trường ổn định rồi mình về chung một nhà. Em hỏi anh, anh đã quên chị chưa, vì trong những cuộc nói chuyện của mình, em vẫn thấy đâu đó thấp thoáng nỗi buồn của anh mang tên chị. Anh bảo tin anh, mọi thứ chỉ là quá khứ, dù sao chị với anh cũng chia tay rồi.

Vâng, em tin, em không còn là đường thẳng song song cùng anh nữa, mình cắt vào nhau, chạm vào tình yêu mà em mong đó là hạnh phúc mãi mãi. Những quán café, những góc đường, những con phố, đã in dày đặc dấu chân anh và em, đã mang bao kỷ niệm vui buồn của hai đứa. Để mãi khi chia tay, em chẳng biết đi đâu mà trốn chạy. Mình đã có những tháng ngày hạnh phúc bên nhau, nhưng sao nó quá đỗi ngắn ngủi. Em chỉ ước ngày mình nghe được câu chia tay, là mình nghe nhầm, người đứng trước mặt em bước đi không phải là anh mà là một ai đó khác. Em đã khóc cạn nước mắt, đã tìm cách mang anh quay về nhưng chẳng được. Giống như đường thẳng kia, chỉ có thể chạm nhau một lần rồi phân li, muốn nó là một chỉ còn một cách xóa đi và vẽ lại từ đầu, đừng vẽ nó cắt nhau, mà vẽ nó trùng nhau, chỉ như vậy, nó mới có thể bên nhau đến cuối đường.

Em không làm được điều đó, chỉ có chị làm được. Anh và chị quay về bên nhau, sau ngần ấy thời gian xa cách. Em không biết mình bị dối lừa từ bao giờ, hay vốn dĩ đối với anh, em chỉ là người thay thế. Hạnh phúc vỡ tan, em mệt mỏi trong mớ bòng bong ấy. Người ta bảo em là kẻ  xen ngang trong cuộc tình anh chị, người ta nói anh chị là chuyện tình cổ tích với một đám cưới như mơ. Người ta bảo chị cũng không có cuộc sống hạnh phúc, dù rằng chị và anh đã về chung một nhà. Anh nói, anh nợ em, anh nợ cả chị, nhưng cuộc đời này anh chỉ trả được cho một người mà thôi. Anh nợ em tuổi trẻ, anh nợ chị cả thanh xuân, thanh xuân đã qua không lấy lại được, tuổi trẻ thì được phép sai lầm. Huống chi anh bảo, em mạnh mẽ hơn chị, em bản lĩnh hơn chị nên anh tin không có anh em vẫn sống tốt. Em không cần chở che, còn chị thì cần được che chở. Từ khi nào, em trở nên mạnh mẽ như thế hả anh? Có ai biết, những đêm nước mắt em đẫm ướt gối mà chẳng thể chia sẻ cùng ai. Có ai biết, những hôm em giật mình tỉnh giấc, nhấc điện thoại gọi cho anh, thấy anh đầu dây bên kia máy bận, em lại ngồi bó gối một mình. Anh luôn thấy em những lúc em cười, em thành công, em tỏa sáng, nhưng anh không thấy em những lúc em gồng mình, em yếu đuối. Hóa ra, khi anh máy bận lúc nửa đêm kia, là khi chị nói chị nhớ anh, chị cần anh…

Em chỉ mỉm cười sau tất cả, vì em chẳng còn đủ sức để khóc nữa rồi. Em không thua, nhưng em chấp nhận buông tay, vì em còn nhiều thứ hơn thế để bắt đầu một hành trình mới, tìm kiếm một hạnh phúc mới. Hạnh phúc vốn dĩ chẳng thể san đều cho tất cả, nhất là khi nó gói gọn trong trái tim ba chúng ta, và ai cũng ích kỷ như thế, chỉ muốn nó là của riêng mình. Ai đó đã nói, hạnh phúc như một tấm chăn, người này kéo thì người kia lạnh. Vâng, nên thôi, em chẳng kéo nữa, em cần một tấm chăn của riêng mình chứ không phải san sẻ với ai. Vì như thế, tất cả rồi cũng bị lạnh như nhau.

Buông tay anh, em chơi vơi hoang hoải, rất lâu sau mới tìm lại được cân bằng. Cuộc sống, công việc bộn bề sau khi ra trường đã giúp em dần vơi đi nỗi đau, nỗi nhớ  ấy. Em chưa quên anh, chỉ là, em không nhớ anh như trước nữa. Em được theo đuổi, được yêu thương, nhưng em chưa muốn mở lòng. Em biết, có người thương em rất thật, nhưng với em giờ đây, tất cả chỉ là nụ cười vô nghĩa. Em không còn cảm xúc với yêu thương, ít nhất là trong lúc này. Có những khi, em thực sự mệt mỏi, chỉ muốn khóc òa lên giữa không gian rộng lớn. Nhưng rồi em chợt nhận ra, đã từ lâu nước mắt em không thể rơi được nữa. Thứ còn lại sau cùng chỉ là màn đêm, những nụ cười trống rỗng và một ánh mắt chẳng biết nơi đâu là điểm nhìn. Còn lại trong em sau cuộc tình này, chỉ là một chút giật mình, hạnh phúc dễ mất đi vậy sao? Có lẽ, em quá ngây thơ để giờ khi nhận ra em mới giật mình như thế, đâu phải, cứ cái gì mình trân trọng gìn giữ thì sẽ ở bên mình mãi đâu. Em sống với người ta hết lòng, bằng tình thương thật nhất, đâu có nghĩa em cũng được đáp trả như thế.

Anh và chị, kết thúc chuyện tình của mình bằng một đám cưới cùng những lời chúc phúc. Nhưng rồi, cả hai đều thừa nhận, mình không hạnh phúc. Rốt cuộc, phải như thế nào mới là hạnh phúc. Chị bảo, hạnh phúc là những gì dang dở, chị quên mất điều đó, mà cứ muốn nó hoàn hảo, để giờ này, làm dâu nơi đất khách, một thân một mình, chị cảm thấy mệt mỏi. Còn anh, anh bảo anh đã sai khi lấy trách nhiệm và tình thương để gán cho hai chữ hạnh phúc, anh xin lỗi em, anh nợ em.

Hạnh phúc đơn giản như thế, đôi khi chẳng xa hoa, nhưng sao con người tự dưng lại tự biến nó thành xa xỉ. Hạnh phúc mong manh như dây đàn thứ sáu, tội cho ai chi li góp nhặt những ngọt ngào. Khi một người quyết định không ở bên một người nữa, lý do cho sự lạnh nhạt ấy không phải vì ai muốn ai hạnh phúc hơn, không phải vì ai không thể mang hạnh phúc cho ai, cũng không phải vì ai nợ ai. Mà đơn giản chỉ là, ai chưa đặt ai trong tâm, chỉ là lòng người tham lam muốn có rồi lại muốn có nhiều hơn nữa, chỉ là có quá nhiều lựa chọn mà mỗi lựa chọn lại là một hương vị hạnh phúc riêng. Trong khi, tất cả chúng ta không thể hài hòa nó cùng một lúc, cùng nắm chặt trong tay, có cài này sẽ không thể có cái kia, thành ra ta nghĩ mình không hạnh phúc, hoặc hạnh phúc không phải là đây…

Nói rằng “không hợp nhau” nên không thể hạnh phúc, vậy tháng ngày yêu nhau sao lại hạnh phúc như thế, vì thấy hạnh phúc như thế nên mới quay trở về với nhau. Thật ra, vốn chẳng có lý do nào để ngụy biện cho sự thay lòng. Đường đời muôn vàn ngã rẽ, rẽ ngã nào để gặp được một người gọi là hợp với nhau nếu như không thực sự muốn san sẻ cùng với nhau.!

Khi đã lựa chọn rồi, ai cũng sẽ phải tìm cách để chứng minh, để tìm hạnh phúc trên con đường mình đã chọn thôi.

Em chấp nhận buông tay, em tìm hạnh phúc trên con đường phía trước của em, hạnh phúc với em là tất cả những gì em đang có. Anh và chị cùng chung một mái ấm, hạnh phúc chỉ tự hai người mới hiểu. Có bao giờ anh nhìn lại và tự hỏi, tại sao anh lại bất chấp tất cả mọi phản đối của gia đình, bỏ rơi cả em để quay về bên chị? Chỉ vì anh tin trên đời này chỉ có chị mới là hạnh phúc của anh thôi.

 Trên đời vốn dĩ không có chữ giá như, nên khi đã chọn thì không được phép hối hận, cũng chẳng ai có lỗi với ai, chỉ xem như định mệnh đã an bài như thế. Vòng tròn này, chúng ta đều lạc lối, vòng xoáy này chúng ta đều có nước mắt và đau thương. Em vấp ngã những bước đầu tiên để trưởng thành hơn trên con đường đầy sóng gió phía trước, em học được cách mạnh mẽ và thứ tha. Nước mắt em rơi, niềm tin em rạn nứt, nhưng em tin ánh nắng của em vẫn ở cuối con đường….

Café đắng, nhưng cuối ly vẫn còn những hạt đường ngọt ngào, là do ta chưa khuấy lên mà thôi. …

Cuộc tình đắng, nhưng sau tất cả vẫn là những ký ức đẹp nhất về nhau, còn những kỷ niệm đầy yêu dấu, là do ta không biết trân trọng mà thôi…

Và hạnh phúc vẫn mãi là khái niệm khó hiểu, là hành trình ta vẫn mãi tìm kiếm, chỉ khi thực sự đặt nó trong tâm, ta mới đi được đúng đường…

Ngày mai đây, nhất định em sẽ tìm được hạnh phúc của mình, ở đâu đó ngoài kia, không xa xôi lắm đâu, nó sẽ ở trong tầm tay em với…

Cát Bụi

Bình Luận

© Các tác phẩm sáng tác được xuất bản đều được bảo hộ bản quyền trong phạm vi hoạt động của CAYBUTTRE.VN, và đăng ký tác quyền DMCA. Đề nghị không sao chép, đăng tải, sử dụng lại những tác phẩm đó nếu không có sự cho phép bằng văn bản của chúng tôi. Trong trường hợp phát hiện ra các tác phẩm  đã xuất bản có dấu hiệu vi phạm về bản quyền, hãy liên hệ với đội ngũ Quản trị viên - Biên tập viên của chúng tôi và xin thông báo qua hòm thư info.caybuttre@gmail.com hoặc gọi đến Hotline: 0918.901.280 để xử lý vi phạm. CBT là một hoạt động cộng đồng, phi thương mại, bạn cũng có thể tham gia  Donate hoặc dành tặng cà phê cho CBT tại đây. để giúp CBT có thêm khả năng phát triển trong thời gian tới. Xin trân trọng!
CÓ THỂ BẠN ĐANG TÌM
Danh sách thành viên Giới thiệu chung Quy định hoạt động
Các câu hỏi/đáp về CBT Trang vàng Cộng đồng Tìm hiểu về thẻ thành viên

0 Comments

Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.

Bài 1 Mùa Xuân lộc mới … Em về hái nụ tầm Xuân Nghe mùa vui hát rưng rưng nắng vàng Cánh đồng rộn rã hâ...
Mẹ tôi, một người phụ nũ kiên cường, mạnh mẽ, chịu thương chịu khó, luôn hy sinh tấm thân mình để sưở...
Đông qua đánh thức giấc xuân Cựa mình trên từng mắt lá Lao xao chiều đông hối hả Ngực xuân hây hẩy gió mềm. ̷...
Bập bùng lửa ấm Giao Thừa Cho em ước nguyện một mùa Bình An Niềm vui óng ả Mai vàng Đong đầy Hạnh Phúc – An K...
Câu đối đỏ – hình ảnh quen thuộc mỗi khi Tết đến xuân về, là tập tục được lưu truyền từ lâu đời trong dân gian....
Người Hà Nội nổi tiếng cầu kỳ từ lời ăn tiếng nói đến những thú chơi. Chơi hoa thủy tiên là một thú chơi tinh tế, côn...
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ “Trời Nam hoa mai đua nhau nở Đất Bắc sắc đào vạn người say” (Xuân Thời) Thay mặt cho Cộng đồng Cây Bút Trẻ Việt Nam, thay mặt ch...
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ Do lượng các tác phẩm gửi về tham gia dự thi còn nhiều và vẫn đang tiếp tục gia tăng, thêm vào đó là chuẩn bị vào kỳ nghỉ dịp Tết Nguyên đán nê...
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ Mẹ tôi, một người phụ nũ kiên cường, mạnh mẽ, chịu thương chịu khó, luôn hy sinh tấm thân mình để sưởi ấm đàn cho con bất kê...
Như một giấc mơ!
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ Câu hát “Chiều nay tôi đưa bà ra đầu...
Hai kỷ vật của mợ tôi…
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ Từ những ngày còn làm nghề dạy học, chính ...
Bu tôi!
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ Nghe lời bu, tôi mang thuốc lên để ở góc đ...
Thông báo gia hạn cuộc thi viết “Những thiên thần không cánh”
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ Do lượng các tác phẩm gửi về tham gia dự th...
Dang dở giấc mơ buồn!
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ “Tôi biết, Mẹ thương tôi rất nhiều, nhiều ...
Ký ức trong con là bóng dáng thiên thần của mẹ và đôi cánh của người em gái nhỏ
THÔNG BÁO GIA HẠN CUỘC THI ĐẾN 31.02.2023 ⇒ Mẹ ơi! Đã biết bao lần con ngồi co ro ở mộ...
Thứ Hai, Tháng Một 30, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Một 29, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Một 28, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Sáu, Tháng Một 27, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Kiến thức , Thông tin - Kiến thức
Thứ Tư, Tháng Một 25, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Kiến thức , Thông tin - Kiến thức
Thứ Ba, Tháng Một 24, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Hai, Tháng Một 23, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Một 15, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Một 07, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Sáu, Tháng Mười Hai 16, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 10, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Sáu, Tháng Mười Hai 09, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Người trẻ nói
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tác giả - Tác phẩm , Thông tin - Kiến thức , Tin tức
Thứ Hai, Tháng Mười Hai 05, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 03, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Hai 02, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười Một 29, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 28, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 21, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 21, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tản văn
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 CÂY BÚT TRẺ Tản văn
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Một 18, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ