Cuộc thi VIẾT CHO NGƯỜI TÔI YÊU “Chưa từng nói yêu” – Tác giả: Lê Thu Huyền


Khoảng trời cậu thích nhất là ở đâu? Còn khoảng trời của tôi là nơi có giọt nắng dìu dịu, có gió lay nhẹ nhàng, có chiếc lá phai vào cuối Đông, có mùi lạnh reo rắc vào tận sâu tâm can của hạt mưa đầu mùa… Nơi ấy còn in dấu chân của người tôi thương, còn mang hình bóng mà kiếm tìm hoài tôi cũng không thể thấy.

Chiều hôm nay cũng giống như buổi chiều hôm ấy, khi màu nắng tan dần vào trong bóng tối, cảnh vật trở nên đắm chìm vào một khoảng lặng, chỉ một điều là chiều hôm nay lòng tôi có chút gợn, gợn vì ánh mặt trời còn vương lại quá chói chang, khiến tôi không thể nhìn thẳng, giống như đáy mắt của cậu. Định luật về mối quan hệ của chúng ta chỉ cho phép tôi nhớ cậu, không có gì ngoài nỗi nhớ đơn phương.

Có một câu hỏi mà lúc nào cũng chiếm lấy suy nghĩ và nhịp đập của tôi, cậu có đang đặt tay lên trái tim của mình, khép chặt đôi mắt và nhớ tới một ai đó giống như tôi không? tôi đang mong chờ điều gì, tôi cũng không biết nữa. Tôi thấy hạnh phúc vì tới bây giờ vẫn luôn thích cậu, hạnh phúc vì mình có trái tim thật chung thủy, chung thủy cả khi nó chẳng còn chút sức lực nào cả. ít nhất khi nghĩ đến nụ cười của cậu, bất giác tôi cũng nở một nụ cười giống như vậy. Dù tim đau thì sao chứ, chỉ cần miệng tôi luôn cười. Mọi thứ đã đủ ổn rồi.

Cậu chính là bí mật của tôi, bí mật khiến giọng tôi thật trầm khi gọi tên cậu, vẫn luôn là bốn bức tường, hoặc một cơn gió mới nghe được giọng trầm ấy. Tôi biết, bí mật dù được giấu kín cũng không giấu được bức tường và cơn gió luôn dõi bên tôi. bởi vậy, tôi chỉ gọi tên cậu khi ở một mình, không một ai có thể nghe thấy, mãi mãi không…

Phải chi tôi mãi sống trong kí ức của tuổi 17. khi vừa tới trường học, tôi muốn gặp cậu. khi tiếng chuông báo kết thúc một tiết học, tôi muốn gặp cậu. Khi ra về, tôi muốn gặp cậu. Dù là ở sân trường, sân thể dục, hay đoạn đường tình cờ ấy, tôi đều muốn gặp cậu, dù có gặp cậu nhiều thế nào tôi vẫn muốn gặp cậu. Bởi tôi đã rất nhớ cậu. Và giờ, khi khoảng cách của chúng ta có là hàng ngàn, hàng vạn, hàng tỉ bước chân. Tôi vẫn đang nhớ cậu rất nhiều…

Lần cuối gặp cậu tôi chỉ biết lấp sau cánh cửa ấy nhìn theo bước chân chầm chậm của cậu, khe cửa nhỏ không để tôi thấy khuôn mặt cậu, chỉ là đôi mắt trầm mặc  bị nhòe đi bởi nắng. Cậu cứ bước, bước mãi mà chẳng quay lại… Gíá như lúc đó tôi gọi tên cậu, cậu sẽ quay lại chứ? Mãi mãi không đi xa tới vậy.

 

Có một câu truyện về lạc đà tôi rất muốn kể cho cậu. Cậu có biết không, dân tộc du mục ở sa mạc cứ đến tối là buộc lạc đà lại, nhưng đến sáng thì sẽ tháo dây thừng cho nó. Dù như vậy lạc đà cũng không bỏ trốn bởi vì nó nhớ ban đêm bị trói ở gốc cây. Cũng giống như chúng ta sẽ nhớ nỗi đau trong quá khứ vậy. Nỗi đau và những bi kịch đều đang níu giữ chúng ta lại.

Nỗi nhớ cũng sẽ trở thành một thói quen, một ngày, một tháng, một năm… tất cả đều không quan trọng, chỉ cần thói quen ấy còn, tôi vẫn sẽ chờ cậu, chờ tới một nơi nào đó, không phải nơi này… giờ đây thứ níu giữ tôi không phải là cậu mà chính là nỗi nhớ cậu, nỗi nhớ chẳng thể gọi tên.

Điều gì quá da diết và sâu đậm cũng khiến người ta hoài nghi về nó, tình cảm cũng vậy. Nhiều lúc tôi nghi ngờ bản thân mình tại sao lại thích cậu nhiều đến thế, tại sao không phải một ai khác mà chính là cậu, tại sao tôi có thể thương một người hơn chính mình. Nhưng tôi sai rồi, càng nghi ngờ tôi càng thấy mình thật ngốc. Tại sao ư? Vì đó là trái tim, không phải sự cầu kì của lí trí. Và còn bởi vì tôi quá thích cậu, thích đến mức chẳng cần lí do gì cả, nếu tìm được lí do gì thì tôi đã không còn thích cậu tới vậy.

Có phải định mệnh đã sai khi đặt chúng ta vào cùng thời điểm, bởi ngay từ đầu nó đã sai khi để hai ta gặp nhau vào ngày ấy, đôi khi tôi oán hận giây phút đó, thậm chí có những khi dường như tôi không thở được vì cố gượng ép bản thân không được nhớ đến nó. Mong ngóng hết lần này đến lần khác, một lần thôi cũng cam tâm, cho dù đau đớn rồi lại đớn đau. Cho dù bị giày vò đến héo mòn hết lần này đến lần khác. Cho dù nước mắt mãi chẳng thể cạn khô.

Đơn phương một người thì có gì sai chứ, Đơn phương cũng là tình cảm, mà tình cảm sao có thể so đo đúng hay sai được. Vì là đơn phương nên sẽ rất đau, nhưng dẫu đau đớn nhường nào, tôi thà chọn nỗi đau cho riêng mình tôi, dù đau cả đời này cũng chỉ mong cậu đừng biến mất.

Hôm nay tôi hận cậu, vô cùng hận. Tại sao phải trốn tránh tôi những năm tháng đó, tại sao phải rằn vặt bản thân yếu ớt của mình tới vậy. là tôi tình nguyện, là tôi cam tâm. Cậu có quyền gì mà tự mình quyết định tất cả. Cậu đã rất mệt mà… Tôi càng hận hơn bản thân mình, hận vì không biết cậu đã phải vượt qua từng cơn đau ra sao, hận vì thứ cảm xúc trẻ con của mình, hận vì để cậu biến mất.

Tôi vẫn đang ở đây, trên tay là bức thư duy nhất và cuối cùng của cậu. Đây thực sự có phải là những gì cậu muốn, từng dòng chữ khiến trái tim tôi như câm lặng, tôi hiểu rằng đây là tận sâu tâm can của cậu, là nét chữ được viết bằng bàn tay run rẩy của thứ bệnh quái ác. Tôi biết tôi đã sai quá nhiều, từ giờ tôi sẽ không thích đơn phương cậu nữa, người tôi yêu!

“nếu rời đi khiến cậu đau như vậy. Chi bằng tôi đừng đến, đơn phương lâu như vậy chẳng phải nên dừng lại. Vì giờ không còn là mình cậu thích đơn phương đâu, Tôi yêu đơn phương em được chứ? Tôi yêu em. Hãy sống một đời an nhiên và hạnh phúc vì tôi!

Lê Thu Huyền

Bình Luận

© Các tác phẩm sáng tác được xuất bản đều được bảo hộ bản quyền trong phạm vi hoạt động của CAYBUTTRE.VN, và đăng ký tác quyền DMCA. Đề nghị không sao chép, đăng tải, sử dụng lại những tác phẩm đó nếu không có sự cho phép bằng văn bản của chúng tôi. Trong trường hợp phát hiện ra các tác phẩm  đã xuất bản có dấu hiệu vi phạm về bản quyền, hãy liên hệ với đội ngũ Quản trị viên - Biên tập viên của chúng tôi và xin thông báo qua hòm thư info.caybuttre@gmail.com hoặc gọi đến Hotline: 0918.901.280 để xử lý vi phạm. CBT là một hoạt động cộng đồng, phi thương mại, bạn cũng có thể tham gia  Donate hoặc dành tặng cà phê cho CBT tại đây. để giúp CBT có thêm khả năng phát triển trong thời gian tới. Xin trân trọng!
CÓ THỂ BẠN ĐANG TÌM
Danh sách thành viên Giới thiệu chung Quy định hoạt động
Các câu hỏi/đáp về CBT Trang vàng Cộng đồng Tìm hiểu về thẻ thành viên

0 Comments

Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.

Mệt mỏi rồi thì về nhà nhé con Nơi cha mẹ vẫn mỏi mòn mong ngóng Mặc bề bộn cứ duềnh lên cuộn sóng Tạm gác sau lưng...
 Nhà văn mê bóng đá thì nhiều, nhưng ngược lại, bóng đá đã sản sinh ra bao nhiêu nhà văn? Bóng đá đã nhận được sự ủng...
Anh đã bật cười khi em kể về một loài cây biết cam chịu thích nghi Hình như anh không quan tâm đến những điều em n...
“Không ai có thể hiểu những đau khổ, hay nỗi kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, nếu người đó không hiểu trái tim c...
Mẹ qua rồi cái thuở tuổi đôi mươi Nên hiểu thấu những điều con đang nghĩ Mẹ hy vọng con thật nhiều lí trí Biết đúng...
Dù từng có mâu thuẫn trong quá khứ, Elon Musk không tiếc lời khen Stephen King là “một trong những người sáng t...
Thực hiện các Quy định hoạt động của Cộng đồng Cây Bút Trẻ Việt Nam, từ ngày 17/11/2022 thực hiện việc áp dụng quy chế xử phạt vi phạm, khai trừ thành viên, cụ thể như sau: Khai trừ tư cách thành v...
Các bạn thân mến! Không nhất thiết cứ phải là 20/10, 8/3 hay bất kỳ một ngày lễ nào khác, mà trong cuộc sống mỗi ngày của chúng ta, luôn có những người phụ nữ đặc biệt. Có những người phụ nữ, họ đ...
“Không ai có thể hiểu những đau khổ, hay nỗi kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, nếu người đó không hiểu trái tim của một người mẹ. – Marie Antoinette” Đã bao giờ, trong cuộc sống của các ...
Cảm ơn đời đã cho con làm con của mẹ!
Chị tôi bỗng chốc quay sang nói với bố mẹ rằng:”chủ nhật này con lai bố mẹ sang quán cắt tóc để ...
Cảm ơn mẹ, Thiên Thần của con!
Tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê Hà Tĩnh thân thương. Con người nơi đây hiền lành, thật thà...
Tôi đã từng nghĩ xấu cho Mẹ!
Đã có lúc, hàng loạt những suy nghĩ tiêu cực khác về mẹ xuất hiện trong đầu tôi, tôi cảm thấy ho...
Vì có mẹ ở bên!
Gục mặt xuống bàn học. Tôi muốn thiếp ngay đi. Ngày hôm nay sao mà dài đến thế? Năm nay tôi lê...
Người phụ nữ “thép”!
“Ngoài kia thế giới bao la rộng lớn. Còn thế giới của mẹ chính là con…”  (Trích “Ước mơ của...
Mẹ tôi!
“Ôm con đếm sao trên trời, đếm hoài không hết một đời long đong.” – Tôi đã nhiều lần được ...
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tác giả - Tác phẩm , Thông tin - Kiến thức , Tin tức
Thứ Hai, Tháng Mười Hai 05, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 03, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Hai 02, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười Một 29, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 28, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười Một 22, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 CÂY BÚT TRẺ Tản văn
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Một 18, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 14, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 12, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Tản văn
Thứ Bảy, Tháng Mười 22, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười 19, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tác giả - Tác phẩm , Thông tin - Kiến thức
Thứ Hai, Tháng Mười 17, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười 11, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 10, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười 05, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 03, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 03, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười 02, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tản văn
Thứ Năm, Tháng Chín 22, 2022 BTV Huyền Trang Thơ
Thứ Ba, Tháng Chín 20, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Bảy, Tháng Chín 17, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ