[Cuộc thi] Thư ở trong tim – Tác giả Phương Thụ


Nhìn cánh tay hơi gầy và đen của một ai đó, nhìn khuôn mặt cậu nghiêng nghiêng cúi xuống cuốn vở rồi lại ngước lên, nhìn nét chữ của cậu cẩn thận, nắn nót còn hơn cả người bên cạnh, tôi thấy cuộc đời tôi đã thật đẹp, thật ý nghĩa trong những khoảnh khắc ngắn ngủi như thế. Chỉ là kí ức thoáng qua nhưng nó không bao giờ phai nhạt cho đến tận bây giờ…

Tôi thích cậu từ cái ngày cậu nhìn tôi khi tôi đang rôm rả nói chuyện với con bạn. Chúng ta biết nhau từ lớp học thêm Văn ngày ấy. Cậu chắc hẳn không quên lớp học của cô Thanh nổi tiếng nhất nhì khu tập thể sau Bệnh viện đâu nhỉ? Cô Thanh có giọng nói hay và truyền cảm, mắng chửi học sinh cũng xéo xắt chứ không phải vừa ấy. Lần đầu nhìn thấy cậu, cậu đứng trước một anh chàng cũng đeo kính cận hệt như cậu – cả hai cậu đều dễ thương như nhau. Tôi thấy thế! Nhưng thời điểm chính thức mà tôi đánh rơi nhịp tim với cậu là khi tôi bắt gặp ánh mắt cậu nhìn tôi. Một ánh nhìn kiểu tò mò, chú ý. Chỉ cần thế thôi, cậu không nói gì cả là tôi đã thấy sung sướng lắm rồi. Vì ít ra cậu cũng bắt đầu chú ý tới tôi rồi đó.

Tôi thích cậu nhưng tôi nghĩ chẳng có ai biết điều đó. Vì tôi đối xử với cậu cũng như bao người bạn bình thường khác. Tôi không được mạnh dạn như các nữ chính trong phim, trong truyện bây giờ – thích ai là cứ thế mà theo đuổi. Tôi nghĩ cậu cũng không hề biết rằng tôi thích cậu đến dường nào. Cậu cũng không hề biết chỉ cần cậu nhìn tôi, nụ cười ngọt ngào ấm áp với chiếc răng khểnh dễ thương nhất quả Đất và cất tiếng kêu tên tôi là tôi đã muốn nhào tới ôm cậu luôn rồi. Nhưng không, tôi không hề làm điều đó và cũng không tỏ vẻ gì cả. Dửng dưng bề ngoài. Cố tỏ ra bình thản, coi cậu như bao người bạn khác gọi tên tôi mà sâu bên trong là dậy sóng. Tôi thích cái tên Minh Tuấn của cậu và coi đó là một cái tên đẹp đẽ nhất trên thế gian này. Một cái tên điển hình cho bọn con trai mà tôi rất thích. Thậm chí khi biết chúng ta học chung trường tôi còn mừng hơn nữa. Nhưng cũng không thể không có chút hụt hẫng khi tôi và cậu không hề chung lớp. Thời điểm đó tôi chỉ ước mình được chuyển sang lớp cậu. Nhưng mà đã là cuối cấp hai rồi, tôi còn có thể chuyển đi đâu nữa đây. Tôi thầm ghen tị với các bạn gái được học chung lớp với cậu ngày ấy. Tôi không biết trong lớp có bao nhiêu người thích cậu như tôi. Nhưng ít ra họ có thể gặp cậu hàng ngày, nói chuyện với cậu hàng ngày, họ sung sướng hơn tôi gấp bội. Tôi ghen tị biết bao nhiêu.

Cho nên tôi tận dụng những khoảnh khắc hiếm hoi để ngóng chờ chỉ vì muốn được trông thấy cậu. Chỉ vậy thôi. Ở trường, tôi vẫn tìm bóng dáng cậu khi tan trường. Đi ngang qua lớp cậu, tôi cũng cố liếc mắt nhìn vào xem có cậu ở đó không. Tôi cố gắng đến lớp học thêm mỗi ngày, lòng thầm mong cậu đã đến hay chưa dù tôi ghét bà cô dạy thêm ấy kinh khủng. Những ngày biết mình học trái giờ với cậu, tôi như rơi xuống đáy vực. Những ngày vô tình được học chung với cậu, tôi vui mừng kinh khủng. Chỉ cần mười lăm phút nói chuyện với cậu trước giờ học khi cô giáo chưa mở cửa thôi là tôi thấy mãn nguyện lắm rồi. Lúc nào tôi cũng cố ý đến sớm ngóng chờ cậu. Nhưng tôi không nói cho cậu biết một điều gì cả, rằng tôi mong được nói chuyện với cậu biết bao, rằng tôi đã chờ đợi cậu. Tôi cố ý để không ai biết. Tất cả mọi việc vẫn diễn ra bình thường, đều đặn như tự nhiên của nó. Chẳng có gì thay đổi.

Dù tôi đến trước cậu, nhưng lúc nào tôi cũng ngồi sau cậu. Chỉ để nhìn cậu thôi và chẳng ai biết. Rất hiếm hoi số lần tôi với cậu được ngồi chung với nhau. Nhìn cánh tay hơi gầy và đen của một ai đó, nhìn khuôn mặt cậu nghiêng nghiêng cúi xuống cuốn vở rồi lại ngước lên, nhìn nét chữ của cậu cẩn thận, nắn nót còn hơn cả người bên cạnh, tôi thấy cuộc đời tôi đã thật đẹp, thật ý nghĩa trong những khoảnh khắc ngắn ngủi như thế. Chỉ là kí ức thoáng qua nhưng nó không bao giờ phai nhạt cho đến tận bây giờ…

Kết quả hình ảnh cho thích thầm cậu bạn

Cô giáo mắng tôi, đánh tôi ngay trước mặt cậu, tôi cúi gằm xấu hổ không dám nhìn ai, nhất là với cậu. Tôi biết cậu đang nhìn, chăm chú theo dõi tôi. Cũng may là tôi không khóc. Nếu không tôi sẽ trở nên buồn cười trong mắt cậu mất. Tôi biết mình không hề có ý nghĩa gì với cậu cả. Khi mà thậm chí sau này cậu còn chẳng nhớ tôi là ai. Nhưng tôi vẫn muốn tỏ ra bản thân phải thật đàng hoàng, nghiêm chỉnh trước mắt cậu. Như tính cách tôi đã thế, như cái cách tôi đã làm. Tôi chỉ muốn cậu không hề xem thường tôi, dù rằng chúng ta chỉ là những người bạn thoáng qua đúng nghĩa.

Tôi tự hỏi giá như ngày đó tôi tỏ tình với cậu, giá như trước khi chúng ta không còn gặp nhau nữa tôi đã kịp nói với cậu rằng : “Tôi thích cậu!” vậy thì ít ra cậu cũng còn nhớ đến tôi sau này nhỉ, ít ra cũng được một góc nhỏ nào đó trong kí ức cậu nhớ thuở xưa. Nhưng tôi ân hận. Vì tôi đã quá nhút nhát. Tôi đã không nói. Buồn khi không đậu vào trường chuyên để được học cùng với cậu, ân hận khi bản thân đã không thể giỏi Toán để được học cùng với cậu. Khi biết cậu cũng thi vào lớp chuyên Văn như tôi, tôi vui mừng đến muốn nhảy cẫng lên trời mà hét to rằng  : “Yah, con sắp được học chung với cậu ấy rồi! ”. Tôi đã mường tượng ra biết bao nhiêu những ngày tháng chính thức được học chung với cậu cùng một lớp, kéo dài tận bốn tiếng đồng hồ và còn vô số những hoạt động chung với nhau khác trong ba năm phổ thông nữa. Nếu lúc đó tôi đậu, tôi đã cảm thấy rất lấy làm hãnh diện vui sướng tự hào vì ba má tôi nghèo, vất vả quá vậy mà tôi được học trường chuyên. Nếu lúc đó tôi đậu, tôi đã được ở bên cậu nhiều rồi. Nếu lúc đó tôi đậu, tôi sẽ có dịp được tỏ tình với cậu thôi. Tôi đã trộm nghĩ rằng, hình như cậu cũng quý tôi thật. Và tôi sẽ còn đăng kí thi Đại học chung với cậu nữa. Tôi sẽ theo cậu đến suốt cuộc đời này, không hề rời xa cậu dù là một khắc. Nếu lúc đó…

Không, chẳng có gì xảy ra như mong ước, như hi vọng mãnh liệt của tôi cả. Tất cả đã vụt tắt như một giấc mơ. Tôi rớt, còn cậu thì đậu. Tôi đã chẳng còn được gặp lại cậu kể từ buổi tối học thêm ngày ấy, khi cậu cười nói với tôi đó là lần cuối cùng.

Khi đó đã không có dũng khí nói ra, sau này lại càng khó. Tôi biết cách liên lạc với cậu sau mấy năm trời nhung nhớ day dứt không quên. Nhưng tôi đã không thể mở lời với cậu bất cứ điều gì thêm nữa. Tôi nhờ cô bạn thân hỏi giùm, rằng cậu còn nhớ tôi không? Cậu nói rằng: “Không!”. Vậy đấy! Và hình như cậu đã có bạn gái rồi. Tôi nghĩ thế! Nên tôi không còn tơ tưởng gì nữa. Vì biết cậu mãi mãi không thuộc về mình. Thế giới của cậu khác xa tôi. Rất khác. Không có điểm chung, nên không thể nào gặp nhau được.

Đây là chàng trai mười lăm tuổi của tôi ngày ấy. Không biết cậu đã cưới vợ chưa?

Gửi Minh Tuấn, tôi ước gì những điều này cậu sẽ đọc được chỉ vì tôi muốn cậu biết rằng : tôi đã thích cậu. Thích rất nhiều và cho đến bây giờ, tôi vẫn còn cảm giác rung rinh khi nghĩ về cậu như ngày ấy. Tôi là một cô bé nhút nhát tuổi mười lăm chỉ biết lén lút dõi theo hình bóng cậu, và cho đến bây giờ đã hai mươi sáu tuổi tôi vẫn không dám nói thẳng với cậu rằng: “Tôi thích cậu đấy! Nhưng tôi cũng cám ơn số phận không mấy vui vẻ của tôi đã mang đến một kí ức thật đẹp, một điểm sáng vô cùng ý nghĩa mà tôi luôn đem theo suốt cuộc đời này – đó là được gặp cậu. Chàng trai dong dỏng cao, hơi ngăm đen, đeo kính cận, có nụ cười răng khểnh dễ thương và giọng nói ngọt ngào ấm áp nhất Trái Đất này”.

Phương Thụ

Bình Luận

© Các tác phẩm sáng tác được xuất bản đều được bảo hộ bản quyền trong phạm vi hoạt động của CAYBUTTRE.VN, và đăng ký tác quyền DMCA. Đề nghị không sao chép, đăng tải, sử dụng lại những tác phẩm đó nếu không có sự cho phép bằng văn bản của chúng tôi. Trong trường hợp phát hiện ra các tác phẩm  đã xuất bản có dấu hiệu vi phạm về bản quyền, hãy liên hệ với đội ngũ Quản trị viên - Biên tập viên của chúng tôi và xin thông báo qua hòm thư info.caybuttre@gmail.com hoặc gọi đến Hotline: 0918.901.280 để xử lý vi phạm. CBT là một hoạt động cộng đồng, phi thương mại, bạn cũng có thể tham gia  Donate hoặc dành tặng cà phê cho CBT tại đây. để giúp CBT có thêm khả năng phát triển trong thời gian tới. Xin trân trọng!
CÓ THỂ BẠN ĐANG TÌM
Danh sách thành viên Giới thiệu chung Quy định hoạt động
Các câu hỏi/đáp về CBT Trang vàng Cộng đồng Tìm hiểu về thẻ thành viên

0 Comments

Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.

Mệt mỏi rồi thì về nhà nhé con Nơi cha mẹ vẫn mỏi mòn mong ngóng Mặc bề bộn cứ duềnh lên cuộn sóng Tạm gác sau lưng...
 Nhà văn mê bóng đá thì nhiều, nhưng ngược lại, bóng đá đã sản sinh ra bao nhiêu nhà văn? Bóng đá đã nhận được sự ủng...
Anh đã bật cười khi em kể về một loài cây biết cam chịu thích nghi Hình như anh không quan tâm đến những điều em n...
“Không ai có thể hiểu những đau khổ, hay nỗi kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, nếu người đó không hiểu trái tim c...
Mẹ qua rồi cái thuở tuổi đôi mươi Nên hiểu thấu những điều con đang nghĩ Mẹ hy vọng con thật nhiều lí trí Biết đúng...
Dù từng có mâu thuẫn trong quá khứ, Elon Musk không tiếc lời khen Stephen King là “một trong những người sáng t...
Thực hiện các Quy định hoạt động của Cộng đồng Cây Bút Trẻ Việt Nam, từ ngày 17/11/2022 thực hiện việc áp dụng quy chế xử phạt vi phạm, khai trừ thành viên, cụ thể như sau: Khai trừ tư cách thành v...
Các bạn thân mến! Không nhất thiết cứ phải là 20/10, 8/3 hay bất kỳ một ngày lễ nào khác, mà trong cuộc sống mỗi ngày của chúng ta, luôn có những người phụ nữ đặc biệt. Có những người phụ nữ, họ đ...
“Không ai có thể hiểu những đau khổ, hay nỗi kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, nếu người đó không hiểu trái tim của một người mẹ. – Marie Antoinette” Đã bao giờ, trong cuộc sống của các ...
Cảm ơn đời đã cho con làm con của mẹ!
Chị tôi bỗng chốc quay sang nói với bố mẹ rằng:”chủ nhật này con lai bố mẹ sang quán cắt tóc để ...
Cảm ơn mẹ, Thiên Thần của con!
Tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê Hà Tĩnh thân thương. Con người nơi đây hiền lành, thật thà...
Tôi đã từng nghĩ xấu cho Mẹ!
Đã có lúc, hàng loạt những suy nghĩ tiêu cực khác về mẹ xuất hiện trong đầu tôi, tôi cảm thấy ho...
Vì có mẹ ở bên!
Gục mặt xuống bàn học. Tôi muốn thiếp ngay đi. Ngày hôm nay sao mà dài đến thế? Năm nay tôi lê...
Người phụ nữ “thép”!
“Ngoài kia thế giới bao la rộng lớn. Còn thế giới của mẹ chính là con…”  (Trích “Ước mơ của...
Mẹ tôi!
“Ôm con đếm sao trên trời, đếm hoài không hết một đời long đong.” – Tôi đã nhiều lần được ...
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tác giả - Tác phẩm , Thông tin - Kiến thức , Tin tức
Thứ Hai, Tháng Mười Hai 05, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 03, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Hai 02, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười Một 29, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 28, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười Một 22, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 CÂY BÚT TRẺ Tản văn
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Một 18, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 14, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 12, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Tản văn
Thứ Bảy, Tháng Mười 22, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười 19, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tác giả - Tác phẩm , Thông tin - Kiến thức
Thứ Hai, Tháng Mười 17, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười 11, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 10, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười 05, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 03, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 03, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười 02, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tản văn
Thứ Năm, Tháng Chín 22, 2022 BTV Huyền Trang Thơ
Thứ Ba, Tháng Chín 20, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Bảy, Tháng Chín 17, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ