[Cuộc thi] Chiến thắng đầu tiên của mình – Tác giả Haru


Mình đã từng là đứa kém cỏi trong nhiều năm liền. Bây giờ chắc mình cũng không phải giỏi giang gì, vẫn là cô bé nhút nhát thôi, nhưng mà trong mình giờ có ngọn lửa mạnh mẽ lắm, nó cứ lớn lên cùng mình mỗi ngày…

Hôm nay, mình đã đạt học bổng. Có lẽ đối với nhiều người sinh ra đã có trí thông minh bẩm sinh thì điều này là hoàn toàn bình thường, hoặc có những người nghĩ rằng “Học bổng có gì mà quan trọng chứ?”… cũng nhiều. Đại loại là họ không thích đi… (cười). Thế mà đối với mình, nó lớn lao lắm, nó như một niềm động viên với mình vậy. Phải mất hai tháng mình phải chờ để khoa cập nhật danh sách học bổng, mình cứ mong mỏi mãi thôi và rồi nó cũng đến. Khoảnh khắc nhìn thấy tên của mình trong tờ danh sách ấy, mình đã đợi rất lâu rồi…

Mình biết, mình là đứa ngốc nghếch đến cỡ nào. Trong suốt 3 năm cấp III, mình chính là đứa học sinh dốt nhất lớp. Trong bất kể cuộc thi nào từ 45 phút cho đến cuối kì, thi học sinh giỏi, thi thử Đại Học… mình đều nằm trong top 5 cuối danh sách của lớp. Cái tên Nguyễn Ngọc Hà ngày ấy lúc nào cũng ở top dưới như thế, chẳng bao giờ được vinh danh hay khen ngợi cả. Hồi ấy, mỗi lần nhìn các bạn trong lớp liên tục giành được các danh hiệu, giải thưởng, mình chỉ biết cười thôi. Mỗi kì bế giảng đến, các bạn ngồi xung quanh mình đều đi lên bục trao thưởng học sinh giỏi hết, còn mình với vài bạn khác ở dưới và nhìn các bạn ấy lên nhận danh hiệu học sinh giỏi. Mình chỉ mong có một ngày cái tên ấy của mình cũng được xướng lên như vậy, cứ tự nhủ bản thân rồi mình cũng sẽ được lên bục danh dự như vậy, được cái bắt tay của cô hiệu trưởng, dưới cái nhìn thán phục của mọi người. Thế rồi mình cũng thỏa ước mong ấy dù chỉ 1 lần. Tổng kết năm lớp 12, mình vừa tròn 8,0. Mình biết, không phải vì mình học giỏi gì cả, đây là sự giúp đỡ của các thầy cô mà thôi. Nhưng không sao, mình biết là mình cũng đã cố gắng, và cuối cùng mình cũng có thể đứng ở vị trí mà mình mong muốn dù chỉ một lần, cái tên của mình cũng được mọi người nghe thấy rồi.

Cấp III khép lại và mở ra trước mắt mình là cánh cổng Đại Học. Vì mình không giỏi, giọng văn của mình không tốt, toán mình học rất chậm và tiếng Anh cũng chẳng hơn, dù cho trong suốt năm lớp 12 mình đã cố gắng rất nhiều, mình vẫn trượt đại học mà mình mong ước. Thế là, mình phải học ngôi trường mà mình nghĩ sẽ không bao giờ học, cũng học cái ngành mà mình chẳng ngờ tới – Luật hàng hải. Nếu như các cậu không quen mình, liệu có biết đến ngành đó còn tồn tại không, câu trả lời chắc là không rồi. Mình biết trường mình học cũng chẳng phải là trường nổi bật, ngành của mình lại càng không, nhưng đấy không phải là lí do mình tiếp tục bỏ cuộc, ngồi khóc than cho ước mơ đã bay đi của mình. Là một sinh viên năm nhất, mình cũng bỡ ngỡ và chẳng biết làm sao cho tốt. Mình vẫn nhút nhát, dù cho mọi người bảo rằng làm lớp trưởng sẽ được cộng điểm đó, mình vẫn không đủ can đảm mà giơ tay. Mình cũng không biết điểm X và Y là như nào, thậm chí mình còn cho cả điểm tư cách cho một cô bạn mình yêu quý vì bạn ấy xinh quá. Dù cho mình cũng quyết tâm đạt học bổng ngay từ ban đầu, nhưng điểm tổng kết của mình vẫn không đủ để xét học bổng. Điểm đó là 3,18 mà thôi.

Hôm ấy, không có tên mình trong danh sách học bổng, còn hai đứa bạn mình chơi cùng thì lại có. Cảm giác ngày đó sao nhỉ, có chút ghen tị, không cam chịu, hối tiếc, trách móc bản thân. Hôm đó mình chỉ biết khóc thôi, khóc rất nhiều, trách mình sao mãi vẫn vô dụng, ngu ngốc…

Mình thật sự muốn đạt học bổng không phải vì ai bắt mình phải làm thế, mình muốn nó vì mình nghĩ mình cần cố gắng nhiều hơn, mình đã quá ngu ngốc trong suốt ba năm cấp 3 rồi. Mình muốn bố mẹ tự hào, mình muốn bạn bè cấp 3, muốn thầy chủ nhiệm nhìn ra rằng, Ngọc Hà ngày ấy giờ đã cố gắng hơn nhiều rồi, và cũng vì, mình muốn, bản thân mình ít ra có gì đó để tự hào với chính mình.

Thế rồi, cuối cùng thì mình cũng có chiến thắng đầu tiên của mình rồi, mình cũng có học bổng rồi (3,56), mình sẽ không phải khóc vì tờ danh sách ấy không có tên của mình nữa, bao cố gắng của mình cũng được đền đáp rồi. Đây chỉ  là một chiến thắng nhỏ trong cuộc đời mình, nhưng nó cũng chỉ cho mình thấy rằng hãy cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Có thể cố gắng ngày hôm nay của bạn không được đền đáp ngay, nhưng nó sẽ là bước đệm cho sự cố gắng tiếp theo lớn hơn. Ngày hôm nay, khi nhìn lại chiến thắng này, lòng mình sẽ tự nhủ bản thân nhiều hơn nữa, không bỏ cuộc mà luôn kiên trì, quyết tâm đến khi đạt được.

Năm nhất của bạn trôi qua như thế nào, đối với mình, nó không hẳn tròn trịa và hoàn hảo, nhưng ở đó mình được thể hiện bản thân của mình, để được rèn luyện… và để mình thêm một chút dũng cảm nhiều hơn. Mỗi lần mình thất bại, đều tìm đến bài hát này của ca sĩ Park Jimin mà có câu mình rất thích đó là : “Try, if you can catch me” . Chắc chắn rằng, trong tương lai mình sẽ đón nhận nhiều thất bại hơn bây giờ, cũng không chắc rằng mình sẽ không rơi nước mắt nữa, nhưng hy vọng rằng ngọn lửa khát khao trong trái tim mình sẽ không bao giờ tắt, vẫn luôn cố gắng đạt được điều mà mình mong muốn.

Tác giả: Haru

 

 

Bình Luận

© Các tác phẩm sáng tác được xuất bản đều được bảo hộ bản quyền trong phạm vi hoạt động của CAYBUTTRE.VN, và đăng ký tác quyền DMCA. Đề nghị không sao chép, đăng tải, sử dụng lại những tác phẩm đó nếu không có sự cho phép bằng văn bản của chúng tôi. Trong trường hợp phát hiện ra các tác phẩm  đã xuất bản có dấu hiệu vi phạm về bản quyền, hãy liên hệ với đội ngũ Quản trị viên - Biên tập viên của chúng tôi và xin thông báo qua hòm thư info.caybuttre@gmail.com hoặc gọi đến Hotline: 0918.901.280 để xử lý vi phạm. CBT là một hoạt động cộng đồng, phi thương mại, bạn cũng có thể tham gia  Donate hoặc dành tặng cà phê cho CBT tại đây. để giúp CBT có thêm khả năng phát triển trong thời gian tới. Xin trân trọng!
CÓ THỂ BẠN ĐANG TÌM
Danh sách thành viên Giới thiệu chung Quy định hoạt động
Các câu hỏi/đáp về CBT Trang vàng Cộng đồng Tìm hiểu về thẻ thành viên

0 Comments

Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.

Mệt mỏi rồi thì về nhà nhé con Nơi cha mẹ vẫn mỏi mòn mong ngóng Mặc bề bộn cứ duềnh lên cuộn sóng Tạm gác sau lưng...
 Nhà văn mê bóng đá thì nhiều, nhưng ngược lại, bóng đá đã sản sinh ra bao nhiêu nhà văn? Bóng đá đã nhận được sự ủng...
Anh đã bật cười khi em kể về một loài cây biết cam chịu thích nghi Hình như anh không quan tâm đến những điều em n...
“Không ai có thể hiểu những đau khổ, hay nỗi kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, nếu người đó không hiểu trái tim c...
Mẹ qua rồi cái thuở tuổi đôi mươi Nên hiểu thấu những điều con đang nghĩ Mẹ hy vọng con thật nhiều lí trí Biết đúng...
Dù từng có mâu thuẫn trong quá khứ, Elon Musk không tiếc lời khen Stephen King là “một trong những người sáng t...
Thực hiện các Quy định hoạt động của Cộng đồng Cây Bút Trẻ Việt Nam, từ ngày 17/11/2022 thực hiện việc áp dụng quy chế xử phạt vi phạm, khai trừ thành viên, cụ thể như sau: Khai trừ tư cách thành v...
Các bạn thân mến! Không nhất thiết cứ phải là 20/10, 8/3 hay bất kỳ một ngày lễ nào khác, mà trong cuộc sống mỗi ngày của chúng ta, luôn có những người phụ nữ đặc biệt. Có những người phụ nữ, họ đ...
“Không ai có thể hiểu những đau khổ, hay nỗi kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, nếu người đó không hiểu trái tim của một người mẹ. – Marie Antoinette” Đã bao giờ, trong cuộc sống của các ...
Cảm ơn đời đã cho con làm con của mẹ!
Chị tôi bỗng chốc quay sang nói với bố mẹ rằng:”chủ nhật này con lai bố mẹ sang quán cắt tóc để ...
Cảm ơn mẹ, Thiên Thần của con!
Tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê Hà Tĩnh thân thương. Con người nơi đây hiền lành, thật thà...
Tôi đã từng nghĩ xấu cho Mẹ!
Đã có lúc, hàng loạt những suy nghĩ tiêu cực khác về mẹ xuất hiện trong đầu tôi, tôi cảm thấy ho...
Vì có mẹ ở bên!
Gục mặt xuống bàn học. Tôi muốn thiếp ngay đi. Ngày hôm nay sao mà dài đến thế? Năm nay tôi lê...
Người phụ nữ “thép”!
“Ngoài kia thế giới bao la rộng lớn. Còn thế giới của mẹ chính là con…”  (Trích “Ước mơ của...
Mẹ tôi!
“Ôm con đếm sao trên trời, đếm hoài không hết một đời long đong.” – Tôi đã nhiều lần được ...
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 07, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tác giả - Tác phẩm , Thông tin - Kiến thức , Tin tức
Thứ Hai, Tháng Mười Hai 05, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 03, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Hai 02, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười Một 29, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 28, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười Một 22, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 CÂY BÚT TRẺ Tản văn
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 20, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 19, 2022 CÂY BÚT TRẺ CÁC CUỘC THI VIẾT , Những thiên thần không cánh
Thứ Sáu, Tháng Mười Một 18, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười Một 14, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 12, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Tản văn
Thứ Bảy, Tháng Mười 22, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười 19, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tác giả - Tác phẩm , Thông tin - Kiến thức
Thứ Hai, Tháng Mười 17, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Mười 11, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 10, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Mười 05, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 03, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Mười 03, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười 02, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Tản văn
Thứ Năm, Tháng Chín 22, 2022 BTV Huyền Trang Thơ
Thứ Ba, Tháng Chín 20, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Bảy, Tháng Chín 17, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ