Viết cho những tháng ngày cô đơn

  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Là em ngốc nghếch hay vì quá yêu anh và thương anh nhiều đến thế… Đến khi anh đã rời xa em vẫn mang nặng một chữ thương và lặng lẽ với những tháng ngày cô đơn.

” Nếu như không yêu nhau, như thế sẽ không phụ nhau ”

Ngày anh đi, mọi thứ xung quanh như ngưng đọng.
Ngày anh đi, gió lặng im ngắm nhìn.
Ngày anh đi, một mình em đứng đó…
Ừ thì, anh đi rồi.
Chúng ta đã từng uống chung một cốc coffee, đã từng đọc chung một cuốn sách, đã từng đi chung một con đường. Nhưng trên con đường đó đã gặp phải ngã rẽ…
Có người hỏi: ” Sao em lại thế ”
Em chỉ cười: ” Ừ thì vì em thương anh ấy ”


Thương!
Lí do khi ai đó làm tổn thương bạn nhưng vẫn âm thầm chịu đựng.
Là khi bạn hết lòng yêu thương nhưng không được đáp trả.
Là khi học cách chấp nhận những ngày tháng vô tình lướt qua nhau như người xa lạ.

Ừ thì, vì thương.
Đâu phải cứ thương nhau sẽ nắm tay cùng nhau đi hết con đường.
Đâu phải chỉ cần thương là đủ.
Đôi khi thương cũng là buông tay.
Ngày anh đi, trời dường như khóc cùng em
Anh nói, ” Anh hết thương em rồi “,” Anh phải đi, nhưng con đường anh đi sẽ không còn em nữa ”

Và rồi anh đi thật…
Anh đi rồi, em tập sống một mình. Cuộc đời em chỉ quanh quẩn đi làm – đọc vài cuốn sách – gặm vội mẫu bánh mì – rồi đợi nắng hông khô vết thương trong tim.
Anh đi rồi, em một mình đi qua những đoạn đường cũ, những ngã rẽ quán nước, những vĩa hè nhộn nhịp, khắp nơi vẫn còn lưu lại hình bóng của anh.


Em nhớ…
Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, dù sao chúng ta vẫn phải sống, sống cho mình và sống cho người. Sẽ có những ngày bình yên, trời xanh ấm áp, gặp bóng lưng quen thuộc, thưởng thức chút coffee, nghe đôi ba bài hát… Hôm nay sẽ là quá khứ của ngày mai, em và anh đã là người cũ…

Từ khi anh đi, thói quen lên mạng của em ngày nhiều hơn. Thấy chấm xanh của anh bật sáng, ừ chắc anh mới đi làm về, thấy anh cập nhật ảnh mới, ừ chắc anh vừa đi công tác. Một lần theo thói quen cũ lướt wall của anh, thấy Facebook của anh không còn ảnh của em nữa, thấy Instagram anh để avatar chị ấy…
Ừ thì anh hết thương em thật rồi.
Người đi cùng anh trên quãng đường dài vất vả ấy là em, nhưng đợi anh cuối bến bờ ấy là người con gái khác.
Dù rằng em không thể quên được anh, nhưng tươi đẹp của thanh xuân ấy em sẽ lưu giữ trong góc nhỏ của trái tim em.
Cũng cám ơn đời đã cho anh và em được gặp nhau, thương nhau, cùng nhau đi qua những quãng đường thăng trầm, dù ít nhưng lưng chừng hạnh phúc

GIN