Tình ca – Thơ Bích Nguyễn

0
33
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Lạc lõng giữa phố đông

Em nhặt từng chiếc lá

Bàn tay sao lạnh quá

Trên phố đông người qua.

Em lằng lặng ngân nga

Bài ca anh đã hát

Bản tình ca anh viết

Chỉ dành riêng mình em.

Anh viết về mùa đông

Về trái tim nồng cháy

Giai điệu thật êm ái

Yêu em đến trọn đời.

Em còn thấy nụ cười

Mùi hương từ cơ thể

Hình bóng anh thấp thoáng…

Anh có còn của em?

Anh đã viết về em, về anh… và những điều tốt đẹp

Nhưng từ nay em biết… anh chẳng còn nhớ em.

Cô gái ấy đến sau

Nhưng bản tình ca anh viết vẫn đẹp

Chỉ nỗi đau em câm lặng

Em chẳng thể viết gì, anh ơi!

Ký ức trong em, em muốn chôn sâu… lại muốn lữu giữ

Thực tại quanh em khiến em chẳng thể thở

Nhưng nhờ đó em biết mình đã yêu.

Anh hãy cứ viết tình ca

Nhưng chỉ cho cô ấy thôi a nhé!

Em không muốn cô ấy biết

Thế nào là nỗi đau.

Trên phố đông người qua

Lá vàng rơi xào xạc

Cô gái hát tình ca

Và thấy mình lạc lõng

Tác giả: Bích Nguyễn