Về thôi – Thơ Hồng Lĩnh

Về thôi quên những vội vàng Ngắm mùa bưởi chín nở ngàn cánh hoa Một đời xuôi ngược bôn ba Quê hương yêu dấu vẫn là giấc mơ Về thôi quên những dại khờ Ngắt từng đám lúa…

Đọc Thêm

Đã bao lâu rồi em nhỉ ? – Thơ Bùi Hiệp

Đã bao lâu rồi ta không hỏi thăm nhau Dòng tin nhắn hay một câu chào nhẹ Biết giờ này em có khỏe hay không ? Trời trở gió khi đông về lạnh lẽo a Bao lâu rồi từ ngày chia hai nẻo Em có còn theo…

Đọc Thêm

Sông Quê Hương – Thơ Lê Văn Duân

Con tìm về nơi cổ tích khi xưa Thương thương lắm hương đồng mùi rơm rạ Ngồi bên sông nhớ bóng mẹ nghiêng ngả Thương bãi bồi thấm đẫm mồ hôi cha   Ơi! Sông quê đỏ nặng…

Đọc Thêm

Đơn Lẻ… – Thơ Khoai Tây

Chợt thấy mình nhỏ bé giữa biển xinh Khi con sóng cứ vô tình đùa mãi Chập chờn hôn rồi cuốn vào mê mải Theo cánh buồm để lại nỗi vấn vương.                            Gió mơn man lướt nhẹ…

Đọc Thêm

Người Đàn Ông Ôm Hối Hận Muộn Màng – Thơ Phạm Trần Hồng Thanh

Người đàn ông lặng lẽ giữa màn đêm Nuốt từng ngụm men cay, rít từng hơi thuốc lá Nghĩ về những gì đang – đã Từng đợt thở dài… tiếc một đoạn dở dang   Người đàn ông ôm hối…

Đọc Thêm

Xin lỗi vì đã bước vào cuộc đời em tuổi Hai Mươi – Thơ Tuấn Kiệt

Giá mà mình có thể ngồi lại được bên nhau Nói những lời giản đơn hay bông đùa như bè bạn Chứ chẳng phải ngồi nhìn nhau lặng lẽ Chỉ tách cà phê cuồn cuộn những sóng trào abc…

Đọc Thêm

Cho Tôi Xin Một Lần Mình Bé Lại – Thơ Phạm Trần Hồng Thanh

Cho tôi xin lúc này mình bé lại Được trở về ngày thơ ấy xa xăm Tuổi ngô nghê trong sáng tựa trăng rằm Không vẩn đục, nhuốm màu đời nghiệt ngã   Cho tôi giữ những tháng ngày êm…

Đọc Thêm

Khổ lắm rồi, thương khúc ruột miền Trung – Thơ Thanh_Sunshine

Khổ lắm rồi, thương khúc ruột miền TrungHết hạn hán lại ngập tràn mưa lũNhững ngày qua, nỗi đau nào chưa đủMẹ mất con, chồng mất vợ … nghẹn ngào Khổ lắm rồi, nhưng biết phải…

Đọc Thêm

Miền Trung Mùa Bão Lũ – Thơ Lê Văn Duân

Về miền trung trong những ngày mưa lũChỉ nhìn thôi cũng thấy xót xa lòngBão chồng bão nước trắng xoá mênh môngMiền quê nghèo mưa kéo về tàn phá Đắng vành môi miền trung ơi ! Thương quá…

Đọc Thêm

Hai mươi tháng Mười anh không tặng hoa đâu – Thơ Dương Xuân Hùng

Hai mươi tháng mười anh chẳng tặng hoa đâuEm đừng giận cũng đừng sầu, tội nghiệpChẳng phải do anh ham mê công việcHay quên em, bên người khác đâu mà Em biết không…

Đọc Thêm

Nếu Em Thương Người… – Thơ Một Đời Quét Rác

Nếu em thương người mà người chẳng thương em Thì xin em, em đừng cố chấp Em đừng ngốc nghếch Đừng tự mình ôm lấy những đắng cay…   Nếu như em chẳng thể nắm lấy đôi bàn tay…

Đọc Thêm

Giả vờ – thơ Thanh_Sunshine

Giả vờ điên loạn, giả vờ say Để thôi nhung nhớ biết bao ngày Giả vờ quên chuyện buồn xưa ấy Để mỗi đêm về nuốt đắng cay Giả vờ một chút cũng lạ thay Hồn thơ cảm xúc lại dâng đầy Trách sao duyên kiếp…

Đọc Thêm

Có một tháng Mười nhiều lắm những xót xa! – Thơ Một Đời Quét Rác

Có một tháng Mười nhiều lắm những xót xaKhi bao nhiêu ngôi nhà ngập chìm trong bão lũMiền Trung thân thương đã nhiều đêm không ngủMảnh đất nghèo oằn mình chống chọi…

Đọc Thêm

Đau Xót Miền Thùy Dương – Thơ Bùi Hiệp

Miền Trung ơi nơi đất cằn sỏi đá Dân cơ hàn cũng qua mấy ngàn năm Cất tiếng khóc đã nằm chung bão lũ Mưa gió về bao phủ khắp miền quê Tin đài báo miền Trung…

Đọc Thêm

Có những điều rất thật mà chưa kể – Thơ Trần Nguyên

Có người thầy truy tìm “thủ phạm”Nhắm mắt lần tìm vật chứng sau lưngHai mươi năm sau trò tìm về tạ lỗiThầy bảo rằng: “Tôi có biết ai đâu”. Có người thầy mặc chiếc…

Đọc Thêm

Thương về khúc ruột miền Trung – Thơ Bùi Hiệp

Nghe tin dữ nước lũ lại tràn vềCảnh tang thương ôi miền quê nghèo khóBao đời nay oằn mình trong sóng gióĐất hoá bạc màu, nắng cháy những đau thương Miền trung ơi, con đường thành…

Đọc Thêm

Lạ thôi, đừng quen – Thơ Thanh Tuyền

Mình cứ là người lạ bước cạnh nhauCùng chia sẻ bao buồn vui cuộc sốngDòng tin nhắn chở tâm tư trầm bổngGửi ai kia khi trống vắng tìm về. Chẳng cầu kì với ước hẹn câu…

Đọc Thêm

Tháng Mười Rồi Mình Hò Hẹn Đi Em – Thơ Dương Xuân Hùng

Tháng Mười rồi mình hò hẹn đi em Để lũ bạn già nhìn chết thèm, ngưỡng mộ Rồi mỗi khi về nhà cũng chẳng còn phải sợ Bài ca thuộc lòng từ cái thuở hai mươi… Tháng…

Đọc Thêm

Nữa đời sau buông bỏ những muộn phiền – Thơ Thanh_Sunshine

Em giấu gì sau đôi mắt nhung dài Giấu giọt lệ từng rơi vì người lạ Giấu năm tháng xuân thì dường như đã Dốc tâm can giữ mãi một lời thề. Em giấu gì vào trong những cơn mê…

Đọc Thêm

Đêm nay lại mơ… ghé về miền thương nhớ – Thơ Thanh_Sunshine

Đêm nay lại mơ ghé về miền thương nhớCố nén thở dài… ngày xưa đã đi đâuThấm thoát thời gian sao lại nỡ trôi mauChớp cái nửa đời… ôi chẳng còn thơ dại Đêm nay lại…

Đọc Thêm

Em Đừng Ngoan Quá – Thơ Nguyễn Thị Phương Thúy

Em đừng ngoan quá được không em? Vì cuộc đời vốn không phải cổ tích Nếu em muốn làm những gì mình thích Thì em phải tranh đấu đến cùng…   Tôi biết em sẽ nhìn tôi với ánh mắt…

Đọc Thêm

Yêu một người – Thơ Dương Xuân Hùng

Yêu một người là san sẻ niềm đauLà bên cạnh dẫu mai sau sướng, khổLà dắt nhau qua những ngày bão tốDẫu thế nào cũng chẳng nỡ rời xa Yêu một người là chẳng ngại gần…

Đọc Thêm

Sách Ngữ văn lớp 8 nhầm thơ Đoàn Văn Cừ là thơ Anh Thơ

“Tết quê bà” là bài thơ của Đoàn Văn Cừ – một trong những nhà thơ nổi tiếng của phong trào Thơ mới với bút pháp rất riêng và độc đáo. Thế nhưng trong sách giáo khoa Ngữ văn lớp 8, tập một, bài thơ của…

Đọc Thêm

Người Đàn Bà Đợi Những Chuyến Tàu Qua – Thơ Lê Văn Duân

Người đàn bà đứng dưới sân gaTàu lăn bánh người đàn bà đứng mãiTâm tư buồn mong người thương trở lạiMỏi mắt chờ trong khắc khoải nhớ mong Chuyến tàu đêm năm xưa hằn sâu vết thương lòngMang…

Đọc Thêm