thu tay - [20/11 và những lá thư tay]: Gửi thầy - người lá đò thầm lặng

[20/11 và những lá thư tay]: Gửi thầy – người lá đò thầm lặng

Tản văn
  ❂ Mời các bạn đón nghe Cây Bút Trẻ Audio
Lưu Ý: Bạn có thể xem chương trình trong màn hình chuẩn hơn tại đây

CAYBUTTRE.VN – để kỉ niệm ngày NHÀ GIÁO VIỆT NAM thật tình cảm và gần gũi, Cộng đồng Cây Bút Trẻ – Giữ tuổi trẻ trong từng câu chữ tổ chức mini game “20/11 và những lá thư tay”. Với mong muốn qua game này sẽ phần nào đó giúp các bạn thể hiện tình cảm với thầy/cô của mình một cách tình cảm và đặc biệt nhất. 

46065700 356105675142926 7389399414957146112 n.jpg? nc cat=100& nc ht=scontent.fhan3 3 - [20/11 và những lá thư tay]: Gửi thầy - người lá đò thầm lặng

Dưới đây là một trong những lá thư tham gia cùng CBT góp phần làm nên một tháng 11 ý nghĩa, chúng mình cùng đọc thư của bạn Hoài Thương nhé!

46221938 463578734049265 4849931307490213888 n.jpg? nc cat=109& nc ht=scontent.fhan3 1 - [20/11 và những lá thư tay]: Gửi thầy - người lá đò thầm lặngGửi thầy – người lái đò thầm lặng!

Thế là một mùa 20/11 nữa lại về rồi thầy nhỉ? Dạo này sức khỏe thầy thế nào rồi? Có lẽ năm nay em sẽ không về thăm thầy như mọi năm được. Tuy nhiên, em vẫn muốn gửi đến thầy những lời chúc tốt đẹp nhất nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam. Em biết thầy rất thích viết thư tay thay vì gửi email nên em đã viết thư.

           Em vẫn còn nhớ những ngày tháng mà bản thân vẫn còn là cô bé học sinh hồn nhiên, vô tư ấy. Thầy là giáo viên chủ nhiệm nổi tiếng nghiêm khắc của trường. Nhưng sao, trong ký ức của em cho đến bây giờ, thầy tuy nghiêm khắc nhưng lại rất hài hước, mà còn tâm lý nữa chứ. Có ai biết rằng, phía sau cặp kính đầy nghiêm nghị ấy là một ánh mắt dịu dàng, nụ cười hiền từ và cả một tấm lòng ân cần, tận tụy vì học sinh của mình.

Lúc ấy, mái tóc thầy đã điểm sương, nhưng thầy nào đâu quan tâm đến cái sự chuyển biến của đời người ấy. Thầy vẫn ngày ngày đến trường, đứng trên bục giảng truyền thụ kiến thức cho chúng em, dạy cho chúng em những lẽ sống, đạo lý làm người. Thầy cũng nhiệt tình hướng dẫn chúng em học tập, chọn nghề nghiệp cho tương lai để gặt hái thành công và có một cuộc sống hạnh phúc. Không chỉ vậy, thầy vẫn thường phải đau đầu suy nghĩ cách để xử lý những pha quậy tung trời mà tụi em gây ra. Tất cả những kỷ niệm ấy, chắc hẳn thầy không nhớ rõ đâu, bởi lẽ thầy đã dìu dắt bao thế hệ học trò như chúng em rồi. Đôi lúc em tự hỏi, sao thầy giỏi đến thế, sao thầy vĩ đại đến vậy? Nhưng em thực sự không lý giải được.

 

Xem thêm:  Chuyện hồng nhan (p2): Chiếc nơ dẫu đẹp vẫn còn nút thắt

Thầy có còn nhớ buổi cuối cùng tụi em đến lớp không? Hôm ấy em đã thấy thầy khóc. Nhìn những đứa con đã lớn và sắp phải rời xa vòng tay bảo bọc của mình, thầy đã lặng lẽ rơi nước mắt. Đó chắc có lẽ là những giọt nước mắt hạnh phúc, hạnh phúc vì chúng em đã trưởng thành. Nhưng, trong đó còn có cả những giọt nước mắt của sự tiếc nuối. Thầy tiếc vì không còn được nhìn thấy chúng em quậy phá, không còn được dìu dắt, bảo bọc chúng em chăng? Em cũng không biết đó là gì nữa. Đôi vai thầy run run, giọng xúc động, nghẹn ngào, thầy nói thầy chưa bao giờ khóc vì một lớp học nào, nhưng hôm ấy thầy khóc, và thầy cũng không biết vì sao.

          Chắc có lẽ nhờ hình ảnh của thầy mà em lại thấy yêu cái nghề giáo này. Em cũng muốn tương lai mình sẽ là một người giáo viên gương mẫu, tận tụy với những thế hệ học sinh của mình. Và em cũng đang ngày một cố gắng nhiều hơn nữa để chạm tay vào ước mơ của mình – trở thành người Giáo Viên Nhân Dân.

          Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày 20/11 rồi, nhìn dòng người tấp nập, hối hả ngoài kia, em lại muốn trở về là đứa học trò nhỏ của thầy, ngồi trong lớp nghe thầy giảng bài và nghe lại những câu nói làm nên “thương hiệu” của thầy. Nhưng đó chỉ là mong ước mà thôi, làm sao mà có thể quay ngược thời gian phải không thầy? Thời gian trôi nhanh quá, em cứ ngỡ những kỷ niệm cũ mèm xa xưa ấy chỉ mới là ngày hôm qua mà thôi. Bây giờ ngồi nghĩ lại, em thầy mình của ngày ấy vô tư quá, vô tư đến vô tâm, đã làm cho thầy phải buồn lòng, phải nghĩ ngợi nhiều như vậy. Em biết là đã muộn nhưng em vẫn muốn nói với thầy rằng em xin lỗi thầy nhiều.

          Cuối thư, em chúc thầy sức khỏe, hạnh phúc, vui tươi hơn để dìu dắt những thế hệ học sinh mới, những chủ nhân tương lai của đất nước. Và em cũng cám ơn thầy, người thầy đáng kính, cũng là người cha già của biết bao đàn em thơ. Nếu có dịp, em sẽ về thăm thầy. Mong thầy hồi âm.

          Chúc Người một ngày Nhà Giáo vui vẻ, hạnh phúc!    

                                                                   Trò cũ của thầy!

                                                                             Mây 

Cùng xem hình ảnh những lá thư của bạn Hoài Thương nhé

Xem thêm:  Nỗi niềm xa xứ

46162315 713840642328023 3765691376532979712 n.jpg? nc cat=105& nc ht=scontent.fhan4 1 - [20/11 và những lá thư tay]: Gửi thầy - người lá đò thầm lặng

46110227 254260438587559 4703373597282926592 n.jpg? nc cat=100& nc ht=scontent.fhan3 3 - [20/11 và những lá thư tay]: Gửi thầy - người lá đò thầm lặng

46170978 190506028547734 8563153791577227264 n.jpg? nc cat=111& nc ht=scontent.fhan3 2 - [20/11 và những lá thư tay]: Gửi thầy - người lá đò thầm lặng

Để biết thêm chi tiết về minigame “20/11 và những lá thư tay” mời các bạn click vào đây nhé!

Trả lời