Tôi sợ phải nói lời tạm biệt


Tôi biết chia ly là điều không thể tránh khỏi, nhưng sao tôi vẫn luôn sợ, vẫn mãi đau lòng vì điều ấy! Tôi sợ phải nói lời tạm biệt

Tôi sợ sự chia ly, sợ khi phải nói ra lời tạm biệt với một ai đó. Vì lúc nào cũng vậy, sau lời tạm biệt sẽ luôn là sự rời xa.

Tôi đã từng nghĩ, nếu không nói ra lời tạm biệt thì sẽ không có sự rời xa, không có sự chia cách… Nhưng hình như tôi đã sai rồi, dẫu không nói ra lời tạm biệt, thì những cuộc chia ly ấy vẫn cứ diễn ra.

Hóa ra là vậy, hóa ra đến một thời điểm nào đó thì chúng ta – những con người đã cùng nhau trải qua bao vui buồn, đã có với nhau bao nhiêu là kỷ niệm, cũng sẽ có lúc phải rời xa…

Lúc đó, mỗi người trong chúng ta sẽ một mình bước đi trên con đường mới. Một con đường mà sẽ biến tất cả những điều, đang tồn tại giữa tôi và bạn, trở thành hai chữ đã từng. Đã từng thân thiết, đã từng đùa vui, đã từng thương, đã từng nói và hứa với nhau rất nhiều điều, và đã từng nghĩ rằng chúng ta sẽ mãi như thế này, mãi bên cạnh nhau, dẫu là bây giờ hay là rất lâu về sau, dẫu là có chuyện gì xảy đến thì điều này vẫn không hề đổi thay.

Vậy mà chúng ta của ngày hôm nay, của những năm tháng sau này lại không còn bên cạnh nhau nữa!.

Ừ, suy cùng thì tôi và bạn cũng chỉ những con người thật nhỏ bé. Làm sao chúng ra có thể thắng được quy luật của cuộc đời và thời gian!

Có những việc con người ta vẫn thường nói hay hơn là làm. Như việc tôi đã biết cuộc đời này là những lần chia ly, biết nó sẽ và đã xảy đến, nhưng tôi vẫn không thể không đau lòng, không thể không thương nhớ.

Thời gian trôi qua thật nhanh, để mọi chuyện giờ đây chỉ còn là quá khứ. Một quá khứ của những vết thương – mang tên ly biệt. Và những vết thương ấy, mãi vẫn chưa chịu lành…

Kể ra, ông trời tàn nhẫn thật đấy. Biết tôi sợ sự chia ly, vậy mà ông vẫn bao lần tạo ra cảnh ly biệt trong đời tôi.

Trong những lần ly biệt ấy, có những người đã lặng lẽ rời xa tôi. Có người thì lại cho tôi biết trước… Nhưng rốt cuộc tôi chẳng biết là mình nên vui hay buồn, nên cảm ơn hay hờn trách họ nữa.

Tôi đã từng buồn, đã từng trách họ vì sao đi mà không nói với tôi một lời.

Để cho đến khi có những người, họ rời đi và nói với tôi lời tạm biệt…

Tôi cứ nghĩ nếu biết trước ai đó sẽ rời xa mình, thì tôi sẽ không buồn, không đau lòng. Vậy mà khi biết rằng họ sẽ đi, trong lòng tôi lại càng khó chịu hơn.

Nó là một chút lưu luyến, một chút đau lòng, một chút thương, một chút không đành. Nó như thể bạn muốn nói với họ là đừng đi, nhưng mãi vẫn không sao cất thành lời. Vì bạn biết, có những cuộc chia ly đã được định sẵn.

Tôi nhớ có một câu hỏi, được rất nhiều người chia sẻ trên mạng xã hội :

Nếu cho em một điều ước, em sẽ ước gì? Ước chưa từng gặp gỡ, hay ước đừng chia ly…

Tôi đã từng muốn ước cả hai, nhưng tôi chợt nhận ra. Mình thật tham lam, dù là muốn ước một điều, hay là cả hai điều ấy.

Gặp gỡ và chia ly, có lẽ là điều đã được định sẵn trong cuộc đời này.

Vậy, cho tôi ước một điều thôi :

“Hãy cho tôi được gặp lại họ thêm một lần nữa, để tôi có thể nói với họ, một lời tạm biệt”.

Phải. Tôi muốn nói, một lời tạm biệt tử tế với những người tôi yêu thương – những người đã bước qua cuộc đời tôi.

Tôi muốn được ôm họ một lần trước khi xa cách, ôm họ thật lâu để lưu lại hơi ấm của một tình thân, một tình bạn, hơi ấm của một người thương.

Ở lần gặp này, tôi muốn cảm ơn họ. Cảm ơn vì khoảnh khắc họ nhìn thấy tôi, cảm ơn vì khoảng thời gian ấy chúng ta đã ở bên nhau. Và sau cuối, tôi muốn nhắn với họ rằng :

“Tạm biệt nhé! Tôi chẳng biết từ giờ về sau, trên những con đường mà tôi và bạn sẽ đi. Liệu chúng ta có vô tình gặp lại nhau, hay không?

Nếu có, tôi sẽ không ngần ngại mà chạy đến ôm lấy bạn. Nhưng nếu chúng ta không còn duyên để gặp lại, thì cũng đừng lãng quên nhau nhé. Đừng quên là ta đã từng thương, từng quý mến nhau thật nhiều, được không… Thỉnh thoảng hãy nhớ đến nhau, hãy mỉm cười khi nghĩ về chúng ta những ngày xưa. Hãy thầm chúc cho nhau được bình an, được yên vui trên con đường mà chúng ta đang đi nhé.”

Đó là tất cả những điều… Tôi rất muốn làm, rất muốn nói với họ. Nhưng muộn rồi! Giờ, tôi chẳng còn cơ hội để mở lời, để nói với họ những điều đó nữa.

Giá mà tôi dám đối diện với những lần chia tay ấy, sớm hơn.

Giá mà tôi sớm nhận ra rằng, nói ra lời tạm biệt cũng thật quan trọng.

Giá mà suốt khoảng thời gian ở bên cạnh họ, tôi cản đảm một lần để nói là “tôi thương họ nhiều lắm”.

Thì tôi đã không buồn, không phải hối tiếc nhiều, như hiện tại!.

Nhưng thật sự có một điều đã an ủi, đã giúp tôi cảm thấy ấm lòng hơn, sau những lần chia ly ấy.

Đó là khi tôi nhận ra : Thật may, vì họ vẫn còn ở đây! Vẫn đang ở cùng tôi, dưới một bầu trời.

Thật may, vì nỗi nhớ mà tôi dành cho họ không quá là xa xôi, không đau lòng như câu chuyện : Một người ở chốn trần gian, người kia lại ở… Một nơi gọi là, thiên đàng.

Thật may khi mà, ngày ngày họ vẫn gặp gỡ, vẫn nói cười với mọi người. Mặc dù những con người ấy, không phải là tôi.

Tạm biệt nhé, những người đã bước qua cuộc đời tôi – những con người, tôi đã thương rất nhiều.

Lưu Ly

Bạn đang đọc bài viết tham gia cuộc thi Viết cho ngày chia tay được tổ chức từ ngày 20.10.2021 đến 20.03.2022. Bạn có thể quét mã QR bên cạnh hoặc truy cập vào đây để xem kết quả của cuộc thi. Ngoài ra, bạn cũng có thể xem các cuộc thi khác đã hoặc đang được tổ chức tại Cộng đồng Cây Bút Trẻ Việt Nam tại đây.
Bình Luận

© Các tác phẩm sáng tác được xuất bản đều được bảo hộ bản quyền trong phạm vi hoạt động của CAYBUTTRE.VN, và đăng ký tác quyền DMCA. Đề nghị không sao chép, đăng tải, sử dụng lại những tác phẩm đó nếu không có sự cho phép bằng văn bản của chúng tôi. Trong trường hợp phát hiện ra các tác phẩm  đã xuất bản có dấu hiệu vi phạm về bản quyền, hãy liên hệ với đội ngũ Quản trị viên - Biên tập viên của chúng tôi và xin thông báo qua hòm thư info.caybuttre@gmail.com hoặc gọi đến Hotline: 0918.901.280 để xử lý vi phạm. CBT là một hoạt động cộng đồng, phi thương mại, bạn cũng có thể tham gia  Donate hoặc dành tặng cà phê cho CBT tại đây. để giúp CBT có thêm khả năng phát triển trong thời gian tới. Xin trân trọng!
CÓ THỂ BẠN ĐANG TÌM
Danh sách thành viên Giới thiệu chung Quy định hoạt động
Các câu hỏi/đáp về CBT Trang vàng Cộng đồng Tìm hiểu về thẻ thành viên

0 Comments

Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.

Nhà biên kịch Trịnh Thanh Nhã, người đồng hành của nhà văn nhà biên kịch Lê Phương chia sẻ về nỗi đau mất mát. Tác gi...
Tháng năm nhớ Bác không nguôi Rưng rưng nước mắt nhớ người biết bao Nhân dân ta mãi tự hào Có người dẫn lối dâng ca...
gót mòn, gối mỏi loanh hoanh nhắc em nhớ thuở cùng anh hẹn thề lối xưa mình dắt nhau về rêu xanh phủ kín, bộn bề ...
Đêm vô tình .. Ta lại nhớ người dưng Lòng thẹn thùng ngập ngừng đâu dám nói Để sớm mai cứ tương tư tự hỏi Yêu rồi sao...
Hoa sưa trắng xoá bầu trời Hà Thành e lệ rạng ngời sắc hương Ngỡ ngàng bông tuyết vấn vương Ngập tràn ký ức phố phườn...
Nguyễn Phan Quế Mai sinh năm 1973 tại Ninh Bình, lớn lên ở Bạc Liêu, vì vậy chiến tranh đến với chị qua những câu chu...
Do tình hình dịch bệnh Codid 19 nhiều diễn biến phức tạp, gây ảnh hưởng đến một số hoạt động trong lĩnh vực chuyển phát, in ấn và các ảnh hưởng khác có liên quan, nên năm 2022 Cộng đồng Cây Bút Trẻ...
Để thực hiện tạo đà phát triển trong thời gian tới với các kế hoạch mới, đồng thời khắc phục một số tồn tại, Cộng đồng Cây Bút Trẻ (CAYBUTTRE.VN) thông báo chính thức về việc thay đổi Fanpage và Gr...
Sau thời gian 5 tháng (từ 20.10.2021 – 20.3.2022) nhận bài, cuộc thi “Viết cho ngày chia tay” của Cộng đồng Cây Bút Trẻ Việt Nam đã chính thức kết thúc. Dưới đây là kết quả và các tổng kết của cuộc...
Là không còn thích hợp để ở cạnh nhau thêm nữa!
“Nếu một ngày nào đó em chia tay Cây Bút Trẻ thì sẽ như thế nào?” Đấy là lời gợi ý c...
Tháng Ba hoa khôi – Lời chia tay chưa bao giờ nói!
Đây không phải điều tôi mong cầu. Đây chỉ là nổi cô đơn trong  một cuộc tình khắc cốt ghi tâm. Th...
Hôm nay tôi gặp lại người cũ.!
Lúc chia tay, tôi cứ nghĩ ra một đống viễn cảnh khi tôi và anh ấy gặp nhau. Cũng đã nghĩ ra tâm t...
Tôi sợ phải nói lời tạm biệt
Tôi biết chia ly là điều không thể tránh khỏi, nhưng sao tôi vẫn luôn sợ, vẫn mãi đau lòng vì điề...
Lời tạm biệt không bao giờ muốn nói lần nữa!
2021, bạn có phải nghỉ làm trong công ty, trên nhà máy? 2021, bạn có phải chuyển sang hình thức h...
Mảnh kí ức cuối cùng
Những mảnh kí ức của con người về ta là gì? Là một tay thần chết cao và gầy lom khom đến phát sợ,...
Thứ Ba, Tháng Năm 17, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Năm 16, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Năm 15, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Sáu, Tháng Năm 13, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Hai, Tháng Năm 09, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Năm 09, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Năm 08, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Sáu, Tháng Năm 06, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Truyện ngắn
Thứ Năm, Tháng Năm 05, 2022 Biên tập viên Girldeaf Thơ
Thứ Ba, Tháng Năm 03, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Năm 02, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Tư 30, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Tư 26, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Thứ Hai, Tháng Tư 25, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Tư 24, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Bảy, Tháng Tư 23, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Sáu, Tháng Tư 22, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Năm, Tháng Tư 21, 2022 Biên tập viên Girldeaf Thơ
Thứ Tư, Tháng Tư 20, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Chủ Nhật, Tháng Tư 17, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Bảy, Tháng Tư 16, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Sáu, Tháng Tư 15, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Tư, Tháng Tư 13, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Kiến thức , Thông tin - Kiến thức
Thứ Hai, Tháng Tư 11, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Tư 10, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Bảy, Tháng Tư 09, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Tư 05, 2022 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Tư 05, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ
Chủ Nhật, Tháng Tư 03, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Sáu, Tháng Tư 01, 2022 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Tư, Tháng Ba 30, 2022 Biên tập viên Nguyễn Phương Thơ