Mẹ sống thì chẳng cho ăn - Khoán thủ của Phượng Trịnh

Mẹ sống thì chẳng cho ăn – Khoán thủ của Phượng Trịnh

Thơ
  ❂ Mời các bạn đón nghe Cây Bút Trẻ Audio
Lưu Ý: Bạn có thể xem chương trình trong màn hình chuẩn hơn tại đây

MẸ nuôi lớn hạnh phúc mình
SỐNG đời vất vả mưu sinh nhọc nhằn
THÌ rằng tóc bạc da nhăn
CHẲNG màng xuân trẻ in hằn khát khao

CHO con giấc mộng ngọt ngào
ĂN ngô khoai sắn đói bào ruột gan
ĐẾN thâm, sâu, nghĩa nồng nàn
KHI con đủ lớn trần gian mẹ rời

MẸ hiền với tiếng à ơi
CHẾT miền thương, cả biển trời xót xa
LÀM con phải nhớ cho là
VĂN thời đã học sống ra đạo người.

TẾ rằng xế tuổi mấy mươi
RUỒI lai vãng, ấy lệ đời đã lăn

MẸ SỐNG THÌ CHẢ CHO ĂN
ĐẾN KHI MẸ CHẾT LÀM VĂN TẾ RUỒI.

Tác giả: PHƯỢNG TRỊNH

Xem thêm:  Nắng có như xuân - Thơ Hoàng Chẩm

Trả lời