Ký ức thanh xuân


Thời gian thắm thoát thoi đưa, thoáng chóc chúng tôi đã hoàn thành chương trình học và hoàn thành khóa thực tập, những buổi học gần cuối, những tiết học cuối cùng…

  • NHẬP HỌC

19 tuổi tôi bước chân vào giảng đường Đại Học. Đêm trước ngày nhập học mẹ cặm cụi may lại từng sợi dây mắc mùng, cẩn thận và chăm chú…Con chim xanh nhỏ là tôi đầy những lo âu và hồi hộp.

“Chú, ………chú ơi………. xe này đến Đại Học Quốc Gia phải không ạ”.

Nhầm rồi cô ơi cô phải qua đường bắt xe. 2 mẹ con vừa bước vội lên xe đã phải leo xuống. Tôi thuê một phòng trọ nhỏ gần trường Đại học cùng với một chị khóa trên. Sau khi dặn dò các thứ mẹ tôi về quê, còn lại cô gái nhỏ với mớ hỗn độn, phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại trắng đen…Một chân trời mới mở ra với bao hồi hộp…

Ngày đầu tiên không quá tệ, cô gái đã làm quen với một số bạn ở các tỉnh thành khác nhau. My, cô gái nhỏ với chiếc áo sọc đen trông khuôn mặt vô cùng hiền hòa, và tôi cũng không ngờ chúng tôi đã trở thành những người bạn vô cùng thân thiết suốt 4 năm, cùng chia sẻ với nhau mọi thứ.

Trong những tháng ngày rong ruổi tôi đã tìm được một địa điểm yên tĩnh để nghỉ trưa dù khoảng cách về phòng khá gần “Thư Viện”. Thiên đường “Khoa học tự nhiên” được đánh giá là xuất sắc với hội trường cùng rừng cây với những chiếc ghế đá cùng các cây vô cùng to lớn, và cũng không quá lạ khi bắt gặp những sinh viên nằm vắt vẻo trên chiếc ghế đá dài giữa những hàng điều hay hàng thông. Nhưng “Không”  thư viện vẫn là địa điểm lý tưởng hơn, vì với tôi, nơi có thể dành sự tập trung nhất là vẫn nơi không ai chú ý đến mình, tôi sẽ chìm đắm trong hàng nghìn suy nghĩ, tìm tài liệu,nghe nhạc,…. và cả ngủ, tuyệt thế cơ mà.

Thách thức  đầu tiên đối với những sinh viên tỉnh lẻ có lẽ là việc “Học Nhóm”, tư duy  làm việc cá nhân đã ăn sâu vào tâm tưởng của cô bé 19 tuổi, đã có những bất đồng, đôi lúc giữa đông người, cô gái nhỏ như chìm nghỉm trong những suy nghĩa riêng, và có lẽ nỗi nhớ nhà…cứ mãi rong ruổi trong suy nghĩ. Và dù bài vở có nhiều, suy nghĩ có nhiều cho những mối quan hệ thì…giữa khoảng sân đầy nắng của buổi trưa tan lớp, khi mà gió thổi qua những hàng điều xào xạt rụng lá, khi mà mở điện thoại ra là hơn mười cuộc gọi nhỡ của “Mom” vì bật chế độ im lặng của cũng đủ để sưởi ấm trái tim bé nhỏ của cô bé tuổi19.

  • RẮC RỐI:

Khó khăn cho những cô bé, cậu bé nhà quê mới lên Sài Gòn là bệnh mù đường và say xe. Cơ sở chính của trường cách nhà trọ bằng một tuyến bus, kiểu chen chúc của sinh viên làm tôi phát bệnh vì thiếu oxi. Diễm, cô gái nhỏ với chiếc răng khểnh tôi gặp trong giờ học môn Logic, đã cho tôi quá giang một khoảng đường trên chiếc xe đạp, Diễm chạy xe từ Đồng Nai vào tận Thủ Đức để đi học, lại còn cho tôi quá giang, yêu thế cơ đấy.

Thế là 2 đứa làm thân và thói quen của bọn tôi là vào trường trước giờ học lên thư viện đọc sách hay làm vài thứ linh tinh, sau đó thì bọn tôi ăn cơm ở căn tin thơ mộng, nơi mà Diễm có thể tám liên tục về chàng Messi của cô ta, ôi trời với một người mù bóng đá như tôi; hoàn toàn.

Việc họp nhóm làm tôi vô cùng mệt mỏi, khi đa số các bạn ở quê xa không về nhà, còn tôi, cứ tưởng như cuối tuần không được về nhà là tôi chả có oxi để mà thở. Vâng, Mẹ, hơi của mẹ chính là nguồn oxi của tôi, và căn phòng ấm áp của tôi. Đó, tôi tệ thế đó.

Buổi họp nhóm môn hợp đồng đã xảy ra những tranh cãi, tôi bị dè biểu vì không là bài tốt, cùng tội cứ mãi về quê. Tôi lê về phòng trọ với tâm trạng nặng nề, và dường như đó là lần đầu tiên tôi khóc khi lên Sài Gòn, sau những niềm vui vì đậu Đại Học, vì được bước đến chân trời mới, thì…giữa một nơi xa lạ tôi đã bậc khóc….

  • KHÁM PHÁ

Hôm nọ tôi phải qua ký túc xá họp nhóm, và My ở đây. Chúng tôi đã quyết định có một buổi chiều đi khám phá làng đại học.

Nơi đầu tiên chúng tôi tới là sinh tố Bà Chưởi, mọi người rất đông, và sở dĩ có cái tên như vậy vì chúng tôi vừa ăn vừa nghe chửi, haha..

Chúng tôi vòng qua cổng sau Đại học Bách Khoa, có một lỗ nhỏ bí mật ở đây,.. sau đó vì có vẻ hơi sợ chúng tôi đã vòng về, trở lại nhà điều hành khoa học tự nhiên, buổi  tối ở đây đông, mọi người ngồi ăn uống và có cả diển văn nghệ,..À tôi còn quên kể thêm, tôi đã mang chiếc xe đạp của mình lên để không phải say xe khi đi học.

Trời đêm buông xuống, chợ đêm làng đại học đông vui hơn bao giờ hết, tôi và My rong ruổi, chính xác là rong ruổi, My hay nghé lại dòm rất lâu những quán có tivi, cô ta bảo cô ta thèm tivi, chắc là cũng nhớ nhà như tôi . Và khung cảnh thật sự lãng mạng, tôi chở My trên chiếc xe đạp, vòng qua những con dốc, có chiếc hồ rất đẹp ở gần thư viện Đại học quốc gia, chúng tôi ngồi đó, nói đủ chuyện, và..khi xuống một con dốc cảm giác rất Yomost, giữa bầu trời sao có 2 cô gái nhỏ, phía xa xa là ánh đèn của kí túc xá…Chúng tôi đã có những khoảng thời gian đẹp như thế.

  • CHUYỂN PHÒNG

Kí túc xá khu B đại học quốc gia không giới hạn tỉnh đóng góp, nên tôi quyết định chuyển làm vào kí túc xá.

Thủ tục giản đơn, sau khi chụp ảnh làm thẻ từ thì tôi được ra vào thang máy, phòng của tôi tận tầng 9, thoáng mát, có điều cúp điện thì việc leo cầu thang hơi bị mệt. Tôi chính thức dọn vào ở cùng My. Cô bạn cho tôi cảm giác không còn cô đơn giữa những tháng ngày thanh xuân…tình yêu gà bông sao, điều đó hơi xa vời với những cô gái tỉnh lẻ, khi mà việc học hành luôn được đặt trên hết, và điều kiện sinh hoạt vật chất còn nhiều khó khăn…

Căn phòng nhỏ với 8 chiếc giường, mỗi người mỗi cá tính nhưng thật sự ấm cúng, và nơi đây chúng tôi đã trải qua một khoảng thời gian vô cùng đáng nhớ, để khi nhìn lại chưa bao giờ tôi hối hận vì đã theo học Luật, vì đã có một thanh xuân vô cùng tuyệt vời bên những người bạn của tôi.

  • NĂM CUỐI; Quãng thời gian nhìn lại!

Thời gian thắm thoát thoi đưa, thoáng chóc chúng tôi đã hoàn thành chương trình học và hoàn thành khóa thực tập, những buổi học gần cuối, những tiết học cuối cùng…bộ ảnh kỷ yếu, những cái ôm vội, chúng tôi biết rằng quãng thời gian chia xa đang rất gần.

Ngày cuối ở ký túc xá, sắp xếp những món đồ, chúng tôi bịn rịn quyến luyến bên nhau, có bạn ở lại Sài Gòn, có người về quê, trao cho bé chung phòng chiếc chìa khóa xe đạp, con bé hay dạy thêm, tôi cũng không nỡ bán nó, nên tặng lại em cho tiện việc đi lại. Chúng tôi bồi hồi bên nhau một lúc lâu, từ tầng 9 dòm xa xa có thể thấy được mái trường mến yêu, con đường nhỏ mà những chiều chúng tôi có thể đi tắt để về…ước gì thời gian có thể ngừng lại giây phút này, tại đây…

Chúng tôi còn gặp lại nhau ở buổi lễ tốt nghiệp, và …đâu phải cuộc chia ly nào cũng là kết thúc, đó là mở đầu cho một trang mới, một khoảng trời mới. Và dù sau này mỗi đứa một nơi nhưng chúng tôi đã từng gặp nhau, đã là một phần thanh xuân vô cùng tươi đẹp của nhau, đã cùng nhau chia sớt những niềm vui, nỗi buồn và..có cả hờn giận, oán trách, tất cả những cảm xúc tươi đẹp đều được lưu lại nơi đó. Điều đó thật đáng trân quý biết bao.

  • 5 NĂM SAU:

Đó là tôi ,cô gái đang viết những dòng hồi ký về những tháng năm tươi đẹp của tuổi thanh xuân, từng dòng ký ức chạy qua như mọi thứ vẫn đang diễn ra trước mắt.

Cảm ơn quãng thời gian tươi đẹp đã cho tôi gặp được những người tôi quí trọng, để tôi là tôi của hôm nay với trọn vẹn cảm xúc, là tôi với những mối quan hệ, với những con người mà tôi đã gặp.

Cảm ơn thanh xuân tươi đẹp một thời.

Nguyễn Thạch Thảo

Bạn đang đọc tác phẩm tham gia cuộc thi viết Những thiên thần không cánh!” được tổ chức từ ngày 05.11.2022 đến 05.01.2023. Bạn có thể quét mã QR bên cạnh hoặc truy cập vào đây để tham gia cuộc thi. Ngoài ra, bạn cũng có thể xem các cuộc thi khác đã hoặc đang được tổ chức tại Cộng đồng Cây Bút Trẻ Việt Nam tại đây.

—————
Cuộc thi có sự đồng hành & tài trợ của IMAP Việt Nam.

Bình Luận

© Các tác phẩm sáng tác được xuất bản đều được bảo hộ bản quyền trong phạm vi hoạt động của CAYBUTTRE.VN, và đăng ký tác quyền DMCA. Đề nghị không sao chép, đăng tải, sử dụng lại những tác phẩm đó nếu không có sự cho phép của tác giả hoặc bằng văn bản của CBT Việt Nam. Trong trường hợp phát hiện ra các tác phẩm  đã xuất bản có dấu hiệu vi phạm về bản quyền, hãy liên hệ với đội ngũ Quản trị viên - Biên tập viên của chúng tôi và xin thông báo qua hòm thư info.caybuttre@gmail.com để phối hợp xử lý vi phạm. Trân trọng cảm ơn!
CÓ THỂ BẠN ĐANG TÌM
Danh sách thành viên Giới thiệu chung Quy định hoạt động
Các câu hỏi/đáp về CBT Trang vàng Cộng đồng CÂY BÚT TRẺ AUDIO

0 Comments

Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.

Mùa hạ ơi *tặng Y. … hạ ơi, hạ đã về chưa mà sao chợt nắng, chợt mưa dầm dề? Phượng hồng rực đỏ cơn mê đưa...
Tháng Sáu về vội vã những chuyến xe Chở ký ức ngang qua miền cổ tích Cánh Phượng ép bỏ quên trong ngăn cặp Màu th...
Không ít nhà văn đã chọn một bút danh mang ý nghĩa nào đó, thay cho tên khai sinh của mình khi cầm bút sáng tác. Nhiề...
Vụ Bản, chiều 11.05.2024 Kính tặng Đảng bộ và Nhân dân huyện Vụ Bản Cuối chiều nắng vẫn vàng như mật Trải khắp đồn...
“Có lần mẹ nói con rằng mắt người là tạo vật cô đơn nhất của Chúa. Vì quá nhiều thứ trên thế giới đi qua con ngươi mà...
Em tìm lại mình trong màu nắng Tháng Tư Nơi khoảng trời dường như chỉ một màu trong suốt Cánh đồng Loa kèn khoác á...
Nhằm điều chỉnh một số định hướng hoạt động mới, Cộng đồng Cây Bút Trẻ Việt Nam thông báo về một số thay đổi với thành viên (sẽ có hiệu lực thực hiện từ ngày 30/1/2024) như sau: ĐỐI VỚI THÀNH VIÊN ...
Sau thời gian hơn 04 tháng diễn ra, cuộc thi viết “Những thiên thần không cánh” đã nhận được tất cả 40 bài tham gia dự thi của 40 tác giả. Trong đó, có 33 bài dự thi được duyệt qua vòn...
Lâu lắm rồi mình chẳng viết được gì cả, không nổi một câu thơ, chẳng vẹn một ý truyện. Thỉnh thoảng, những đêm buồn như thế này, mình lại ngồi đọc những bài viết được đăng tải trên website, đọc nhữ...
Tạm biệt mái trường – Thơ Hương Tràm
Tôi tìm nhặt cánh Phượng rơi Mùa hạ đã đến, chợt trời đổ mưa Đâu rồi Hạt nắng lưa thưa Ve ngân h...
Kết quả cuộc thi viết “Những thiên thần không cánh!”
Sau thời gian hơn 04 tháng diễn ra, cuộc thi viết “Những thiên thần không cánh” đã n...
Những điều Má không kể…!
Nó nhớ lúc nhỏ thứ quen thuộc nhất là bóng lưng của má. Đi đâu má cũng chở nó theo trên cái xe đ...
Mùa xuân có một thiên thần…
Thế rồi, mùa xuân năm ấy có một Thiên thần, đã mãi bay đi. Mẹ đã xa rời chúng tôi, không một lời...
Chị ấy tên là Hồng, biệt danh là Pink!
Cho dù câu chuyện có đang đi vào bế tắc, chỉ cần chị nói vài câu là mọi thứ sẽ vui vẻ. Chị biết ...
Ước mơ của Mẹ!
Xin lỗi mẹ vì có những lúc khiến mẹ phải buồn, con luôn muốn nói với mẹ dù con ngại ngùng đôi ch...
Thứ Sáu, Tháng Sáu 07, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Năm, Tháng Sáu 06, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Tư 16, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Năm, Tháng Hai 08, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Hai 07, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Hai 06, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Một 22, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Một 21, 2024 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 23, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 23, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Mười Một 05, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Mười Một 04, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Sáu, Tháng Chín 29, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Chủ Nhật, Tháng Chín 24, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Chín 18, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Chủ Nhật, Tháng Chín 17, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Chín 13, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Tư, Tháng Chín 06, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Tư, Tháng Tám 30, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Hai, Tháng Tám 28, 2023 CÂY BÚT TRẺ Thơ
Thứ Hai, Tháng Tám 28, 2023 CÂY BÚT TRẺ Thơ
Chủ Nhật, Tháng Tám 27, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Tám 23, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thơ
Thứ Hai, Tháng Tám 21, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Hai, Tháng Tám 14, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Bảy, Tháng Tám 05, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thông tin - Kiến thức
Thứ Ba, Tháng Tám 01, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Ba, Tháng Bảy 25, 2023 Biên tập viên Hương Tràm Thơ
Thứ Tư, Tháng Bảy 19, 2023 Biên tập viên Khánh Linh Thơ