“VỘI VÀNG” – TÔI VIẾT! Diệp Tử

  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Cách đây 2 năm, hơn 1 tháng tôi đặt chân vào Sài Gòn. Công việc chính là một chân giữ xe cho một Hội quán Thơ. Hằng đêm những tiệc thơ, những chương trình ca nhạc khiêu vũ được diễn ra đều đặn.

Buổi tiệc thơ hôm ấy của một người bạn thơ – một tri kỷ của Nhà thơ Trúc Thanh cùng gia đình tổ chức khi ông ra đi được 100 ngày.

Một trăm ngày về với bến bờ xa lạ, từ biệt cõi Vô thường!

Để lại nơi Ta bà nhiều nỗi niềm vấn vương cho một người bạn xót đau!

Cô hát những bài hát cô phổ từ thơ của người bạn mình trong sự tiếc thương, nuối tiếc… xót xa.

Tôi dẫn xe cho khách ra vào Hội quán mà sống lưng mình chợt lạnh, gai ốc nổi khắp người và trong đầu bắt đầu hình thành những con chữ:

Vội vàng ta bước qua nhau

vội vàng ôm ấp nỗi đau mệt nhoài…

Sau khi khách đã thưa, tôi cầm chiếc điện thoại “cùi bắp”, vào phần soạn tin nhắn và viết liền một mạch…

…Vội vàng quên những đắn đo

vội vàng bỏ mặc câu hò phu thê.

Vội vàng nuốt chửng lời thề

vội vàng xua đuổi vụng về thủy chung…

Người đi rồi thì bao nhiêu lời hứa tan thành khói mây, guồng máy sinh tử nuốt chửng những lời thề, đẩy lùi những yêu thương về nơi xa lạ.

Khi tiếng trống giục đưa chiếc quan tài vào huyệt lạnh, họ mất nhau… cõi Vô thường kẻ ở người đi: Hai ngả đường từ đây hiện hữu!

… Vội vàng trong cõi vô thường

Tôi – em, hai ngả vấn vương cuộc đời.

Thế đấy, chúng ta hãy yêu nhau, hãy bày tỏ, hãy mạnh dạn nắm chặt tay người mình yêu thương mà hưởng trọn những ngày ngắn ngủi chốn Vô Thường bằng chính những khát khao, những cháy bỏng trong từng phút, từng giây!

Đừng để vòng xoay thời gian “Vội vàng” đẩy chúng ta về hai ngả có vấn vương chỉ là nỗi đau muộn màng.

30.8.2017

Tác giả: Diệp Tử