Về thôi em ơi! – Thơ Quốc Việt

0
155
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Về thôi em ơi
phố thị chẳng nên thơ
Rả rích mưa đêm như mẹ chờ con thơ… buồn khóc
Về thôi em ơi
đời bao nhiêu khó nhọc
Có tấm lòng bao dung… đợi… bảo bọc, vỗ về

Về thôi em ơi
còn mãi một miền quê
ruộng lúa, nương khoai bốn bề xanh mươn mướt,
xuồng ba lá xuôi dòng theo con nước,
hái bông điên điển vàng ươm, ta nấu cá rô đồng

Những buổi tan chiều đi dọc theo mé sông
thong thả ngắm lục bình bềnh bồng theo từng cơn sóng nhỏ,
cụ già ngồi bên mà cất vó,
nghe tiếng gió lao xao trên thân đước, ngọn bần.

Về thôi em ơi
mơ gì chốn phù vân
Ảo mộng sẽ vụt tan khi ngày tàn, đêm tận
Ta vứt bỏ, cho mình thôi lận đận
Tìm chút bình yên nơi mái ấm gia đình

Về thôi em ơi
ta viết lại chuyện tình
Chức Nữ – chàng Ngưu, đôi mình không xa nữa
ngàn dặm sơn khê giờ chung nhà nhóm lửa
Khanh khách tiếng cười của mấy đứa trẻ thơ

Về thôi em ơi
quê mẹ mãi mong chờ…

Tác giả: Quốc Việt