Vạt nhớ mùa xa!

  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Chị đâu phải là kẻ bước ra từ tiểu thuyết .
Nên lặng lẽ thả lòng mình theo xác lá khô rơi ….

Yêu là nhớ thương , cuồng nhiệt bão giông cuộn xoáy ngực tơi bời .
Là lệ đổ giọt đời giăng ngang chiều vắng lạnh 
Là mơn trớn trần da ..
nụ hôn khát khao , vòng ôm đầy chóng vánh ..
Rồi chợt thấy lụi tàn như chưa thể từng qua ..

Chỉ còn lại nơi đây sương lạnh lẽo nhạt nhòa .
Hạt ..hạt.. rơi.. rơi ướt nửa đời người con gái , 
đốt kiệt cùng tim đỏ .
Chị trả lại cho anh nụ cười của gió 
Mùa thu nồng nàn , 
ánh hoàng hôn đầy mộng mị , 
mắt ngào ngọt đắm say

Mênh mang đót đắng vực thẳm nhớ vạt ngày 
Em có hiểu cho chân tình xa của chị ..
Chị đã yêu anh ..yêu ngàn lần hơn thế .
Dẫu biết rõ rằng chị không thể gần anh…

Chị thả hồn mình vào sầu thu với vạt ngỡ mong manh 
Niềm tin nhỏ – thấy bóng hình người luyến lại .
Nửa nụ cười thôi ..nửa vòng ôm tê tái .
Vắt ngực kiệt cùng yếu đuối để yêu thương ..

Vườn yêu phải chăng đầy trái ngọt , hoa thơm 
Sao lòng chị bây giờ chỉ còn đây trống trải .
Gót hồng phiêu du .. dòng đời xoay mãi …
Em có thấy rằng ..mùa cũ đã xa xôi!

Tác giả  NGUYỄN MINH NGỌC