Trượt đại học… – Tác giả TeaM

0
8
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Cô bé à! Thật sự anh hiểu, bây giờ em rất buồn. Anh cũng buồn cho em. Trượt đại học – một cú shock không hề nhỏ cho những cô cậu học trò vừa kết thúc ngưỡng cửa học sinh, bắt đầu chập chững từng bước vào đời. Ngày sinh ra, em tập khóc, tập cười. Lớn lên một tuổi, em tập bò, tập nói rồi tập đi. Sáu tuổi, em tập đi học, tập viết chữ, đếm số. Mười tám tuổi, em sẽ phải tập trưởng thành!…

“Anh ơi, em trượt đại học rồi…”

Giọng cô bé thút thít qua màn hình điện thoại, em nức nở nhìn tôi…

Kỳ thi đại học đã kết thúc từ lâu, một lứa học sinh nữa bắt đầu bước vào “cuộc đời”. Mấy hôm nay là ngày các em nhận được thông báo tuyển sinh từ các trường đại học. Em gọi cho tôi, bảo: Em trượt ngôi trường mơ ước của mình rồi…

Cô bé à! Thật sự anh hiểu, bây giờ em rất buồn. Anh cũng buồn cho em. Trượt đại học – một cú shock không hề nhỏ cho những cô cậu học trò vừa kết thúc ngưỡng cửa học sinh, bắt đầu chập chững từng bước vào đời. Ngày sinh ra, em tập khóc, tập cười. Lớn lên một tuổi, em tập bò, tập nói rồi tập đi. Sáu tuổi, em tập đi học, tập viết chữ, đếm số. Mười tám tuổi, em sẽ phải tập trưởng thành!

Trượt đại học
Mười tám tuổi… Em phải tập trưởng thành!

Anh cũng từng trải qua những tháng ngày như em, anh hiểu! Trượt đại học lúc đấy với anh nó to tát lắm, đau khổ lắm, khó khăn lắm nữa… Anh biết mình đã lỡ mất ngành học mình yêu thích ngay từ lúc vừa ra khỏi vòng thi. Bài làm của anh, không tốt như kỳ vọng. Anh òa khóc…

Anh thấy bản thân tệ lắm. Thấy trời đất như sụp đổ dưới chân vậy. Anh sợ hãi cảm giác nhìn vào mắt bố mẹ, sợ cảm giác có ai đấy vỗ vai mà hỏi rằng: “Làm bài tốt không con?”. Dạ, không tốt chút nào ạ!… Anh nhốt mình trong phòng tự vấn một ngày, chỉ nhìn trần nhà và nức nở. Tiếc nuối ư? Có chứ! Đau khổ ư? Nhiều lắm!

Anh vẫn nhớ y nguyên cái cảm giác, bố ngồi bên cạnh giường nhìn anh rồi an ủi. Bố lau nước mắt cho anh! Tự nhiên… anh thấy mình có lỗi!

Cô bé à! Thật ra, lúc đó, điều anh cần hay cũng giống như điều em cần lúc này, không phải là những câu nói an ủi: “Thôi, đằng nào cũng thế rồi!”, “Đừng buồn nữa!”, hay đại loại những câu như “Học trường nào cũng được thôi, quan trọng là em học thế nào, ra làm gì, kiếm việc ra sao, cuộc sống có ổn định không?”… Điều anh và em cần lúc đấy, đơn giản chỉ là những phút tĩnh tâm nhất định, chỉ là một bờ vai dựa vào để cảm giác an toàn và để bản thân đủ dũng cảm bước qua vấp ngã mang tên: “Trượt đại học” thôi!

Lúc nhận được cuộc gọi của em, anh sửng sốt! Anh không biết nên nói gì với em cả, anh biết lúc đấy anh không nên nói gì. Anh sẵn sàng ngồi nghe em nói, nghe em tâm sự, anh… sẽ chỉ im lặng mà thôi! Hãy cứ mạnh mẽ, cứ khóc, cứ buồn, cứ hụt hẫng,… rồi em cũng sẽ vượt qua thôi!

Theo thời gian, theo những va vấp cuộc đời, em sẽ hiểu rằng, đại học không hẳn là một thứ gì đấy quá lớn lao. Việc em học được ở ngôi trường em mơ ước hay em là một sinh viên đại học xuất sắc tại một trường đại học bình thường chẳng liên quan đến nhau lắm đâu. Rồi một lúc nào đấy , em sẽ hiểu! Còn giờ… buồn thì hãy cứ buồn thôi…

Trượt đại học
Buồn thì cứ buồn thôi! Lớn rồi em sẽ dần dần hiểu…

Có mấy cu cậu hay hỏi anh: “Anh ơi, trường anh học có khó không? Anh review cho bọn em đi”, “Anh ơi, em tình vào trường anh học, nhưng nghe bảo dễ tạch môn lắm, có đúng không ạ?”. Anh cười xuề xòa… Câu này, anh xin phép không trả lời nhé! Mỗi người sẽ có những cảm nhận khác nhau, việc “review” không khách quan từ một phía có thể khiến những tân sinh viên hiểu sai lệch về ngôi trường mình muốn theo học. Anh không thích như thế! Hỏi anh học khó không à, anh sẽ bảo là với anh thì khó lắm, bởi anh tạch mấy môn rồi! Hỏi anh có nên đăng kí vào trường đấy không? Anh bảo anh không biết, em thích thì cứ vào thôi! Vào và tự cảm nhận bằng chính trái tim và năng lực của mình… Hãy cứ tìm hiểu kỹ càng, nhưng phải thật khách quan, nhé!

Trượt đại học… Anh và em, chúng ta đều trải qua. Anh may mắn vẫn theo học ngôi trường mình muốn, chỉ là ngành học thì không phải ý định ban đầu thôi. Dù sao, theo thời gian thì những nỗi đau đấy cũng sẽ trở thành bài học trưởng thành của em, của anh, của chúng ta. Vậy nên, hôm nay khóc, nhưng đừng buồn quá lâu, nhé?

Thương em…

#TeaM