•  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Thế giới này thật tuyệt phải không anh?
Vì tình cảm luôn đan thành nỗi nhớ.
Anh với em cả đời mang duyên nợ,
Trọn kiếp này hai đứa ở trong nhau.

Em còn nhớ ngày mới bước làm dâu,
Cũng đôi lần em ôm sầu vì tủi.
Anh là người luôn quan tâm gần gũi,
Vỗ về em trước hắt hủi gièm pha.

Cuộc đời em từng bão tố phong ba,
Bởi duyên số em một lần vấp ngã.
Anh dang tay chìa vai cho em ngả,
Rồi yêu em như anh đã từng yêu.

Cưới nhau xong những đàm tiếu còn nhiều,
Cũng đôi bận mình liêu xiêu anh nhỉ?.
Anh nói rằng em thôi đừng suy nghĩ,
Dù thế nào anh cũng chỉ yêu em.

Bình minh về từng tia nắng đang nhen,
Xua tan cả những đêm đen ngang trái.
Nỗi buồn kia cũng từ đây khép mãi ,
Cảm ơn trời đã mang lại con yêu.

Cảm ơn anh người chồng tốt rất nhiều,
Đã cho em hưởng bao điều hạnh phúc.
Hai đứa con anh là người dưỡng dục,
Và chăm lo trong mọi lúc mọi nơi.

Em yêu chồng yêu nhiều lắm chồng ơi,
Hứa với em yêu trọn đời anh nhé.
Em hạnh phúc được anh cho làm mẹ,
Làm vợ hiền, được san sẻ yêu thương.

Tác giả: Tuyết Ánh Bùi