Như thế nào là xứng đáng?

  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

 Em là gió, anh là mây. Gió chỉ biết đuổi theo mây, có thể chạm nhưng không bao giờ giữ được.

 Tình yêu của mình là thế đó anh!

Bầu trời rộng lớn ta cứ mãi đuổi theo nhau (ảnh: Internet)

Ngày anh đi!

– Hãy tìm người xứng đáng với em…

 Lời xin lỗi chẳng rõ ràng đó đã xé nát tim em. Nước mắt chẳng thể rơi, có gì đó nặng ở lòng mà không thể nói nên lời. Em cũng đã từng tổn thương, từng vấp ngã, cũng đã đôi lần bị bỏ rơi, cũng từng cô đơn đến tận cùng. Em nghĩ mình mạnh mẽ lắm thế nhưng khi nghe câu nói đó, lòng em chẳng thể ổn. Phải chăng khi mong đợi càng nhiều, mộng lại vỡ càng mau.
Từ người lạ đến người quen, quen rồi lại thân, thân để rồi yêu, yêu để mà xa cách. Anh là người cứu vớt trái tim em ra khỏi bóng tối của sự cô đơn, hiu quạnh và cũng là người nhẫn tâm đẩy em xuống địa ngục băng giá. Là người đã tìm lại nụ cười trên khuôn mặt em và cướp đi ánh mắt vô hồn em dành cho thế giới. Vậy mà, giờ đây, ai là người chưa gặp Mệnh Bà mà đã uống nước vong tình.

Mới hôm nào tình cảm còn thắm nồng mà giờ đây lời hứa mãi bên nhau người cũng đã vội quên (ảnh: Internet)

 Thế giới của em nhỏ vốn nhỏ bé, em chẳng muốn chất chứa thêm ai. Nhưng khi đã xem ai là cả thế giới thì khó lòng mà bỏ xuống được. Thế nhưng, giờ đây, em lại cô đơn trong chính thế giới của em. Đêm về, em lại gọi tên anh trong tiềm thức. Nỗi nhớ và sự cô đơn bủa vây, xiết nghẹt trái tim em trong gió lạnh. Như thế nào là xứng đáng? Em chẳng định nghĩa được, chỉ biết rằng trái tim em gọi tên anh. Tức là anh xứng đáng.

 Tình yêu! Nếu ta cứ mãi khư khư đi tìm người xứng đáng với mình thì đến bao giờ ta mới hiểu được cảm giác yêu thương và hạnh phúc. Người xứng đáng với ta là người mà trái tim ta gọi, là người có bản lĩnh giết chết lý trí của ta. Dù người đó có đứng giữa vạn người thanh lịch thì ánh mắt ta chỉ biết hướng về phía họ. Người chính là khoảng lặng cần thiết trong tiết tấu của cuộc sống. Cho nên, dù người là ly cà phê đắng, thì ta vẫn muốn thưởng thức mỗi ngày.

Cà phê là một chất gây nghiện và anh cũng vậy. Không thể thiếu vào mỗi sáng, không thể vắng trong đêm dài              (ảnh: Internet)

Người xứng đáng, đáng ghét lắm! Bởi một khi họ đã ra đi chỉ để lại cho ta những tổn thương và đau khổ. Vết cắt đó rất khó lành, ta buông chẳng được, giữ cũng chẳng xong.
Những nhát dao khứa nơi tim phải chăng đều đến từ những người ta quý trọng và tin tưởng nhất? Cảm giác nhói và đau đến rỉ máu ở ngực trái không thể nào tan biến vì hình ảnh người chẳng thể nhạt nhòa trong kí ức. Yêu nhau lắm, cắn nhau đau, đau đến vô giác.

Yêu anh! Làm em mất cả phương hướng và lý trí (ảnh: Internet)

– Hãy tìm người xứng đáng với em…

Tìm được người xứng đáng với em nhưng liệu rằng em sẽ hạnh phúc? Cuộc sống này quá ngắn làm gì có đủ thời gian để em đi tìm người xứng đáng và có thể cho em hạnh phúc. Vậy nên, thay vì cứ mãi trốn chạy và tìm kiếm thì em chọn cách dừng lại, nhìn lại bản thân và xung quanh.

Đã yêu thì phải yêu đến trọn đời. Forever and one (ảnh: internet)

Hạnh phúc không xa xỉ như anh vẫn nói. Nó không phải bóng hình của quá khứ hay niềm mong mỏi ở tương lai. Hạnh phúc là thực tại là khi em nhận ra rằng người xứng đáng chẳng ở đâu xa. Vậy nên, đừng bảo nhau đi tìm người xứng đáng nữa! Người ấy ở đây, ở ngay đây này!

  Phường Valeria