m - Người lạ từng thương - Thơ Miền Ký Ức

Người lạ từng thương – Thơ Miền Ký Ức

Thơ

Thành phố dấu anh vào trong những cơn mưa
Em biết nép vào đâu cho lòng khỏi ướt?
Thành phố không anh con dốc dài trơn trượt
Em thu mình vào muôn vạn giấc mơ hoang.

Anh có lần nào vội vã ghé ngang
Nơi phố hanh hao chiều tan tầm vội vã
Hay chỉ mình em huyễn hoặc mình với trăm điều dối trá
Rằng đã từng có thứ gọi là yêu.

Tháng tư về cơn gió nhẹ liêu xiêu
Ve vuốt nổi buồn trên những đóa hoa loa kèn trắng muốt
Ai xoa dịu dùm em vết thương còn xây xước
Hay lạnh lùng ném vào sự dửng dưng?

Mùa trôi qua… như chưa hề đọng chút vấn vương
Anh trôi qua em… như thể mình chưa từng thề hứa
Có tiếng lá rơi ghim vào lòng muôn vàn mảnh vỡ
Ừ ta chỉ là người lạ từng thương.

Nếu tạm biệt là sự cứu rỗi cho những mảnh linh hồn
Thì em sẽ lùi về sau để lắng nghe lòng mình bình lặng
Anh cứ đi đi mặc cho thời gian vọng về… cay đắng
Phía cuối con đường tình… em khóc nốt chiều mưa.


Tác giả: Miền Ký Ức

Lưu Ý: Bạn phải là thành viên tham gia Cây Bút Trẻ Group để có cơ hội được duyệt đăng bài tại đây.
CÓ THỂ BẠN ĐANG TÌM
Danh sách thành viên Giới thiệu chung Quy định hoạt động
Các câu hỏi/đáp về CBT Trang vàng Cộng đồng Tìm hiểu về thẻ thành viên

Trả lời