Năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình yên.

  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Anh nhớ không? Ngày hôm đó là chúng ta nắm tay nhau, ngày hôm đó là em cùng anh, ngày hôm đó là ngày bầu trời của em xám lại. Trong tim mỗi người đều có một vết thương, đó là nơi bầu trời từng sập xuống, dù mất bao nhiêu thời gian, cũng không có cách nào bôi xóa.

… Đó là một câu chuyện rất dài, nhiều lúc nghĩ lại, tôi cứ nghĩ mình đã nằm mơ thấy nó. Dường như tin không được, phải lấy lại tấm ảnh cũ kĩ lúc trước ra xem, nhưng cứ mỗi lần như vậy, nước mắt lại không cầm được rớt xuống, vết thương trong lòng càng đau đớn dữ dội.

Câu chuyện bắt đầu vào một  ngày nắng của tháng năm, trời xanh trong, lá cùng gió quấn quýt, tôi gặp anh. Tôi còn nhớ rõ như in người con trai đó, mái tóc đen hơi rối, mắt sâu thẳm hút lấy ánh nhìn của tôi, nhưng dáng người lại chẳng được tươi trẻ như vậy, mà xanh xao yếu ớt. Nhớ lại, chính là dáng người đó đã khảm sâu vào trí nhớ của tôi, chính dáng người đó đã nhen nhóm lên tình yêu thương trong tôi, chính là anh ấy. Bệnh viện thưa thớt người, anh ngồi trên xe lăn, khuôn mặt hướng về phía mặt trời, bầu trời xanh thẳm ấy hôm nay thật đẹp, hệt như anh. Và rồi cuộc gặp gỡ đó đã đưa tôi đến gần anh. Theo đuổi, theo đuổi và theo đuổi, tôi biến thành con rối bị chính trái tim mình điều khiển. Theo đuổi anh, chỉ tiếc rằng trái tim của người con trai đó chẳng chịu mở ra, cũng không hề cảm thấy ấm áp hay vui vẻ một chút nào… Tôi cũng từng nghĩ đến từ bỏ, nhưng khi nghĩ đến, tôi nhìn thấy chính là anh, lại không còn dũng khí nữa. Yêu là gì? Yêu một người cần đau đớn như thế này sao? Nhưng mà con nhỏ ngu ngốc là tôi tình nguyện yêu, tình nguyện hiến dâng trái tim non dại này cho người con trai ấy. Đến một ngày gió của tháng mười một, anh ấy bắt đầu tiếp nhận tôi. Vì sao ư? Có phải vì trái tim anh ấy đã được tôi chinh phục hay không? Có phải người con trai tàn phế đôi chân ấy đã cảm nhận được hơi ấm từ tôi? Tôi không biết, tôi chỉ biết mình đã thật sự vui sướng, thật sự hạnh phúc.

Hai con người bệnh tật đến với nhau, nhìn thấy thì thật cảm động, cảm động vì chúng tôi lạc quan vui vẻ ư? Nhưng mà tôi lại cảm thấy đau xót vô cùng. Trái tim tôi đã rất yếu rồi, chỉ sợ nó không còn sống được bao lâu nữa. Tôi và anh đã có lần ngồi trên lan can bệnh viện, để gió đông thổi vào mặt, lạnh buốt. Anh ấy nói:

-Nhất định sẽ có người hiến tim, em đừng lo, cô bé của anh nhất định phải vui vẻ!

-Tất nhiên rồi, anh cũng sẽ đi lại được, chúng ta sẽ có ngôi nhà của riêng mình. Em cảm thấy, phần đời sau của chúng ta nhất định vui vẻ, nhất định thế.

Chạm khẽ, vuốt ve từng góc cạnh trên khuôn mặt ấy, tôi có hạnh phúc không? Anh ấy thật đẹp trai nha. Nhưng càng miết đôi tay lên gò má ấy, tôi càng muốn khóc, nhiều lúc, nước mắt như vỡ đê, ào ào chảy ra, trái tim siết lại đau đớn. Tôi đã từng vui vẻ, đã từng có một người yêu tôi, đã từng yêu người đó đến điên cuồng, như vậy thì tại sao lại phải buồn? Không có, tôi chỉ đau lòng, tôi biết chứ, biết mình sẽ chẳng sống được bao lâu. Và thế là tôi hối hận, tôi dằn vặt, tôi đau khổ, vì đã theo đuổi người con trai ấy, nếu như tôi chết đi, thì anh ấy sẽ thế nào đây? Tôi không muốn anh ấy đau khổ.

Nhào vào lòng anh, áp má lên gò má ấm áp kia, cảm thấy mình thật hạnh phúc.

– Sau này, anh có còn yêu em không?

– Anh không biết! Tôi lặng im, nín thở, lòng bối rối.

– Anh không biết tương lai sẽ thế nào, nhưng mỗi ngày anh sẽ yêu em nhiều hơn một ít, mỗi ngày sẽ vậy, cho đến ngày anh chết đi.

Tôi sung sướng ôm cổ anh:

– Sau này em vẫn sẽ yêu anh, kể cả khi em chết đi rồi.

Đó là những lời hứa của quá khứ, nhưng hiện tại những lời hứa ấy vẫn còn, vẫn đang dang dở. Ngày bác sĩ nói bệnh tim của tôi đã ở giai đoạn cuối cùng, sẽ chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa, bố mẹ khóc trong đau đớn, nhưng tôi không khóc, tôi chạy đi tìm anh, tôi muốn được cùng anh sống những ngày vui vẻ còn lại của tôi. Nhưng anh đi rồi, anh đi không báo cho tôi một lời, anh đi, mang theo lời hứa của anh đi cùng, tôi mới không thèm quan tâm người con trai đó bạc tình thế nào, những ngày cuối đời sống trong đau khổ như vậy, tôi chịu không được. Ngay lúc ấy, bác sĩ báo tin vui cho tôi, tim của tôi sẽ được thay mới, tôi sẽ mạnh khỏe. Nếu anh còn ở đây, chắc chắn sẽ rất vui mừng.

Phẫu thuật rất thành công, tôi nhanh chóng khỏe lại, nhưng anh đã không còn ở đây nữa. Trong lòng trống trải đến cùng cực. Tôi lấy dũng khí còn sót lại đi tìm anh, tìm đến nhà người con trai tôi yêu nhất, dù là có người mới, tôi cũng sẽ vui vẻ chúc phúc cho anh cơ mà.

– Nó đã hiến tim cho cháu rồi, cháu không biết ư? Chính nó đã đòi bác sĩ lấy đi quả tim của mình để cứu cháu, chính cháu đã giết chết con trai của chúng tôi, là cháu đã hại nó.

Ting Ting. Di động vang lên tiếng tin nhắn gửi tới:

– Cô bé của anh, đừng khóc. Lúc em nhận được tin nhắn này, sẽ là hơn nửa tháng sau khi em khỏe lại. Cô ngốc à, em đang mang trái tim của anh trong lồng ngực, anh sẽ cùng em sống cho đến khi chúng ta cùng ra đi. Hãy giữ trái tim của anh thật mạnh khỏe, anh đã cử một thiên thần đến để bảo vệ em, hãy tìm người đó, hãy yêu cậu ấy, hãy vui vẻ, nụ cười của em chính là thứ đẹp nhất. Yêu em, cô gái nhỏ, rất yêu em.

Nước mắt, đau khổ, dằn vặt ập tới… Tôi nhìn thấy anh, anh kia rồi, tôi và anh nắm tay, tôi và anh đang bên nhau đây mà…

Cảm ơn anh, thật sự cảm ơn anh.

Du Mạch