Mùa Thu kỷ niệm

  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Mình quen biết giữa mùa thu anh nhỉ
Gió hiền hơn nên nắng bỗng dịu dàng
Những câu chuyện cứ ngày đêm thủ thỉ
Để một ngày nghe lòng dạ xốn xang

Cứ như thể mình bên nhau vạn kiếp
Mộng ái ân lỡ dở lại luân hồi
Không ước hẹn không đầu môi chót lưỡi
Tình nhẹ nhàng hơn cả áng chiều trôi

Thu gợi nhớ những ngày Ngâu rả rích
Em giận hờn im lặng thói cành cao
Anh cũng vậy thích chơi trò lẩn trốn
Để trong nhau nỗi nhớ đến cồn cào

Rồi đêm nọ em đớn đau bật khóc
Sét ngang tai khiến mọi thứ quay cuồng
Và em biết mình không là tất cả
Phút nghẹn lòng nhìn cô gái anh thương

Em gói trọn những ngổn ngang giông bão
Cố tỏ ra mình mạnh mẽ gan lì
Anh mâu thuẫn trong đôi lời biện bạch
Để cuối cùng em vẫn chọn ra đi

Mùa thu ấy với ta thành kỷ niệm
Bặt tin nhau nên xúc cảm hóa thường
Em trở lại như đời em vốn có
Học lại từ đầu cách để yêu thương.

Tác giả: Vũ Thị Tuệ Thiên