Mụ Phởn – Chuyện kể từ “Làng” số 1.

  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
Lời ngỏ: Series “Chuyện Kể Từ Làng” – là các câu chuyện vui, được chế biến bằng nguyên liệu từ cuộc sống hiện tại của cá nhân người viết. Những câu chuyện này được xây dựng thành chuỗi những vấn đề của một nơi không có ngoài đời thực là Làng Gừng. Mục đích chính của người viết là để trở thành một câu chuyện giải trí cho người đọc, đồng thời cũng mong mỏi có thể phần nào đó đem đến những lời cảnh tỉnh, những câu chuyện nhân văn, những góc nhìn nhỏ nhưng đa chiều trong cuộc sống, đặc biệt là trong môi trường báo chí hiện nay.
Là loạt bài viết không chuyên, không cố gắng nhiều về giá trị văn học nên chắc chắn còn nhiều thiếu xót và khuyết điểm.
Series này được viết vào năm 2016, ban đầu có dự định là viết dài kỳ nhưng vì bận nhiều việc nên mới viết được 3 số thì dừng lại. Tú Sựt xin chia sẻ cùng bạn đọc.

Số 1 (24.5.16) – MỤ PHỞN

Cũng dưới cũng trên, cũng đàn bà
Cũng phường chũm chọe cũng lê la
Một hai cái uốn ba cái lắc
Bố khỉ cong cong trẻ lẫn già…!
                                              (Tú Sựt)
Cái làng Gừng bữa này vui đáo để. Tự dưng tự lành ở đâu có cái mụ ở làng nảo làng nào về gia nhập ….ban trị sự của Làng.
Thực ra thì cũng chẳng hề gì đến Sựt tớ. Bởi nói thật, Sựt tớ học hành chả đến đâu, nhà lại nghèo nên là chỉ lo làm lo ăn thôi. Ngày thì ra đồng đánh giậm, rồi theo đuổi đam mê cái nghề viết sớ. Tối thì rủ con mụ Thị Tẹt đi mò cua.
Cả Làng đang yên bình, tĩnh lặng như trong xới bạc thì….Đùng…! Mụ Phởn xuất hiện!
Lại nói đến mụ Phởn, nghe nói mụ có cái tên gì gì ấy cũng đẹp lắm. Hình như Lệ Quyên hay Bích Hồng gì gì đó. Thế nhưng từ khi biết cái tính mụ lăng nhăng vớ vỉn, thấy zai là phởn, thấy tiền là hớn nên người ta gọi mụ bằng cái tên Phởn.
Mụ Phởn không đẹp gái. Mụ cao, gầy trơ xương, đôi mắt trũng sâu, lưỡng quyền thì nhấp nhô. Nhưng được cái mồm mụ dẻo lắm. Uốn lưỡi và nói phét là biệt tài của mụ. Kể từ ngày về Làng Gừng, chả mấy ai biết rõ mụ ở đâu, làm gì. Nghe thấy mụ nói trước từng làm ở Phủ Tể tướng. Nhưng mụ ấy ghét chốn kinh kỳ ồn ảo, sung túc xa hoa nên mụ xin treo ấn từ quan rồi về với Làng Gừng. Thế nên ai cũng sợ mụ, cũng xoắn quẩy vào với mụ.
Nghe nói mụ Phởn….phởn như đúng tên gọi của mụ. Cơ mà có hề gì. Về Làng Gừng, mụ ấy làm mưa làm gió, thế mà vẫn đeo được cái mặt nạ rõ đẹp. Cả cụ Lý lẫn tuần đinh đều đang tin mê mụ….! Thôi để bữa sau kể tiếp, giờ em đi đánh giậm đã…!
(Còn tiếp)