Chừa cho mình một đường lui – Thơ Lạc Nhược

0
22
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Điều ta tin chắc hôm nay là chân lý
Có thể mai sẽ bội phản đầu tiên.
Người ta ngỡ sẽ luôn là bạn tốt
Biết đâu mai bỗng trở mặt khôn lường.

Nên hãy chừa lại cho mình một con đường
Như dòng suối chia thành ngàn nhánh nhỏ
Róc rách dịu êm như tiếng lòng núi tỏ
Mà sau cùng vẫn đổ về biển khơi.

Ta hôm nay đang sống rất thảnh thơi
Nhưng cứ chừa lại dăm phần gai góc.
Nhỡ sớm mai thức dậy đời khó nhọc
Hẵng còn đây: chân cứng đá mềm.

Chừa lại cho mình một chút yêu tin
Và khiêm nhường trong mỗi lời phản bác.
Điều hôm nay ta xù lông quát nạt
Biết đâu sẽ cứu ta ngày mai.

Chừa lại cho mình một giấc mơ
Dẫu trọn kiếp không cách nào thành thực
Nhưng vẫn chừa lại đó: lòng nao nức
Biết hôm nao duyên số lại tỏ lời.

Chừa lại cho mình một “phần người”
Để giao tiếp với những “phần người” khác.
Dù đôi khi ta ước mình reo hát
Tựa cây thông trên ngọn đồi xa xăm.

Chừa lại cho mình một chỗ nằm
Khi thân thể đã rã rời mỏi mệt
Chừa lại cả cho những người thương mến
Và cỏ cây, hoa lá lẫn chim muông.

Chừa lại cho nhân loại một nỗi buồn
Chừa cho thi ca khoảng trời cất tiếng
Chừa cho tuổi trẻ những điều luyến tiếc
Chừa cho môi xa, và cho mắt biếc
Chừa cho nhau chỗ yên lành trong nhau.

Xin biết chừa – lại – cho những ngày sau
Vì đời rất – dài – khôn lường đoán biết
Vì để sống sau bớt phần nuối tiếc
Xin chừa nhau khôn dại nốt phần đời.

Ngày 5 tháng 11 năm 2019

Tác giả: Lạc Nhược